Nỗi nhớ - Thơ Nguyễn Văn Tám
18.10.2016
Cuối cùng là nỗi nhớ
Nỗi nhớ không sợ thời gian!
Đừng ngắc lại những ngày xưa với cái đói cồn cào
Rau tàu bay thay cơm nồng như thuốc bắc
Cơn sốt rừng nhai hết lá cây không đỡ khát
Mạng nhện dăng đầy lòng suối cạn anh qua

Vẵng tiếng mang đang tác phía rừng già
Những thân cây bị pháo chụp, pháo bầy bóc vỏ
Không có chuyện trở trời, chướng gió
Hành quân xa mắc võng ngủ tràn
Giật mình dậy thấy bên mình đỏ loét những hố bom
Giật mình dậy thấy mình nằm giữa rừng xung quanh trơ trụi lá
Ôi chiến tranh muôn vàn gian khổ
Nhưng anh không thể nào vượt qua nỗi nhớ
Nỗi nhớ theo anh như những chiếc lá rừng
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Hồi ký văn học sau 1986 nhìn từ lí thuyết tự sự học hiện đại - Nguyễn Quang HưngNhững cơn mưa không hẹn trước mùa - Trần Trình LãmNẻo về - Thơ Nguyễn Hoàng SaKhúc nhạc chiều - Thi Văn Nhà văn - kỹ sư Lê Khôi: Trang sách cũng như cánh đồngKhông thể ngày mai – Thơ Thanh QuếSơn Trà 360 độ - Huỳnh Viết TưSau chiến tranh con sẽ về - Thơ Thanh QuếBiển trắng - Nguyễn Văn TámĐồng vọng trái tim - Như Hạnh