Nhặt nắng – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
14.06.2017
Em ngồi dưới mái hoàng hôn
nghe xa xôi gió ru hồn thi nhân
đầy vơi chi kiếp phong trần
"cho thanh cao mới được phần thanh cao?"(1)

mộng nghèo là mộng trăng sao
mộng giàu sang? biết thế nào là sang
mớ tình ai quảy sang ngang
chợ thơ em bán mơ màng ai mua?
liêu xiêu trong tiếng chuông chùa
có người nhặt nắng cuối mùa đồng dao
N.N.T.D
(1) Thơ Nguyễn Du
Có thể bạn quan tâm
Mây trắng trên cao - Hoàng Nhật TuyênÔng lão và con gà trống – Thơ Phạm PhátThôn trang - Bùi Công MinhHai lúa và tôi, và vợ - Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu SươngThét vào không gian – Thơ Bùi Mỹ HồngThời xưa gió thổi về - Thơ Nguyễn Nhã TiênBâng khuâng phố cổ - Thơ của Mai Hữu PhướcTrên máy bay viết cho cháu nội - Bùi Công MinhĐất nước có nhiều trẻ con – Thơ Thanh QuếTìm dấu cũ – Thơ Nguyễn Hoàng Sa