Nhặt nắng – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
14.06.2017
Em ngồi dưới mái hoàng hôn
nghe xa xôi gió ru hồn thi nhân
đầy vơi chi kiếp phong trần
"cho thanh cao mới được phần thanh cao?"(1)
mộng nghèo là mộng trăng sao
mộng giàu sang? biết thế nào là sang
mớ tình ai quảy sang ngang
chợ thơ em bán mơ màng ai mua?
liêu xiêu trong tiếng chuông chùa
có người nhặt nắng cuối mùa đồng dao
N.N.T.D
(1) Thơ Nguyễn Du
Có thể bạn quan tâm
Từ trời rơi xuống - Ngân VịnhThu về – Thơ Lê Huy Hạnh“Chất Quảng” – dấu ấn riêng trong ngôn từ nghệ thuật của Nguyễn Văn Xuân - Trương Thanh ThủyNhớ Người - Thanh QuếChuyện anh tôi - Truyện ngắn Trần Nguyên HậuKỷ niệm vùng ven với nhà văn - chiến sĩ Chu Cẩm Phong - Lê Ngọc NamNghĩ trong lễ Quốc tang – Thơ Bùi Công MinhTín ngưỡng thờ Ông Mốc ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangDấu phù vân – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Mùa cỏ hồng trên phố - Tản văn Nguyễn Thị Anh Đào