Đêm của mẹ - Thơ Đặng Toán
01.05.2016
Sau giấc mơ mẹ dậy thắp hương
Không bật điện sợ làm con chói mắt
Mẹ bảo, ngày nó lên đường đánh giặc
Có biết ánh điện như thế nào đâu...
Mẩy chục năm biền biệt miền sâu
Con chỉ về trong giấc mơ thăm mẹ...
Mẹ vui rồi... Con đừng buồn như thế
Lá vàng ru lá biếc suốt canh thâu...
Những giấc mơ vời vợi niềm đau
Những nén hương thắp đầy lên nỗi nhớ
Mẹ cứ lầm rầm trong màn đêm lặng lẽ
Chỉ những đốm hương cháy đỏ lắng nghe...
Đ.T
Có thể bạn quan tâm
Chiếc phao cứu sinh – Truyện ngắn Trần Thùy MaiBên ngoài cánh đồng – Thơ Nguyễn Nho KhiêmRu cổ tích – Thơ Nguyễn Hoàng SaHồn xuân - Tăng Tấn TàiHai cô gái - Truyện ngắn của Trần Thu HằngMong manh phận người - Hồ LoanVề một khoảng trời ký ức - Hoàng Hương Việt Kẻ tự hào - Thơ Thanh QuếChênh vênh - Thơ TÓC NGUYỆTVấp dấu chân mình - Thơ Nguyễn Hoàng Sa