Ngày lạnh – Thơ Đinh Thị Như Thúy
11.08.2018
ngày những điều ta xây bỗng dưng đổ sập
tràn ngập nỗi quạnh hiu
khi hoàng hôn buông xuống một màn mưa
lạnh
choàng lên mặt người u uẩn
đôi chân nghe máu chảy dịu dàng
lồng ngực nghe hơi thở dịu dàng

ta thấy lòng hoang mang
mà không biết mình đã được giải thoát
vì ngày lạnh
vì sự can đảm vươn lên của những cái cây
sự e thẹn và nồng nàn nở
của những bông hoa
luôn làm ta kinh ngạc và cảm động.
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Khêu ngọn đèn-Chùm truyện rất ngắn của Võ Anh MinhQuãng vắng – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Dòng thượng nguồn ngừng chảy - Phan Thu NguyệtMùi của sự sống – Thơ Tiến TuấtĐất - Đình NghiSông không tên - Truyện ngắn Phạm Thị Hải DươngTín ngưỡng thờ Ngũ Hành ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangMùa cỏ hồng trên phố - Tản văn Nguyễn Thị Anh ĐàoCuối năm chào núi ta về - Vĩnh ThôngTổ quốc trong tôi – Thơ Trần Gia Thái