Ngày lạnh – Thơ Đinh Thị Như Thúy
11.08.2018
ngày những điều ta xây bỗng dưng đổ sập
tràn ngập nỗi quạnh hiu
khi hoàng hôn buông xuống một màn mưa
lạnh
choàng lên mặt người u uẩn
đôi chân nghe máu chảy dịu dàng
lồng ngực nghe hơi thở dịu dàng

ta thấy lòng hoang mang
mà không biết mình đã được giải thoát
vì ngày lạnh
vì sự can đảm vươn lên của những cái cây
sự e thẹn và nồng nàn nở
của những bông hoa
luôn làm ta kinh ngạc và cảm động.
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Người mang tên dòng sông - Thanh Quế Một vị trí buổi chiềuCặp sừng kỷ niệm - Truyện Hồng Chiến Nhà văn QUẾ HƯƠNG Những âm thanh bên bờ sông lấp - Nguyễn Nhã TiênBầy chim đang bay - Thơ Đinh Công ThủyTrăng sông Hàn –Thơ của Ngô CangChuyện hai người bạn nghiện thuốc lá-Truyện ngắn của Lưu Trùng DươngMẹ ơi – Thơ Lê Huy HạnhChiều chiều vác nhủi ra đồng - Hoàng Nhật Tuyên