Ngày lạnh – Thơ Đinh Thị Như Thúy
11.08.2018
ngày những điều ta xây bỗng dưng đổ sập
tràn ngập nỗi quạnh hiu
khi hoàng hôn buông xuống một màn mưa
lạnh
choàng lên mặt người u uẩn
đôi chân nghe máu chảy dịu dàng
lồng ngực nghe hơi thở dịu dàng

ta thấy lòng hoang mang
mà không biết mình đã được giải thoát
vì ngày lạnh
vì sự can đảm vươn lên của những cái cây
sự e thẹn và nồng nàn nở
của những bông hoa
luôn làm ta kinh ngạc và cảm động.
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Khói lam chiều - Mai DiễnLời ru của bà - Trúc ChiNhớ Tết Hoàng Sa - Vân LongĐiều còn lại – Thơ Bùi Mỹ HồngCon ngựa về nhất - Truyện ngắn David Herbert Lawrence (Anh)Tính cách người Quảng trong ca dao - Ngọc Giao Hoa dâm bụt ngời ngợi đỏ-Truyện ngắn của Phạm PhátẤn Độ - Phút Giây Ánh Sáng – Ghi chép Nguyễn Đông NhậtThợ hình Bãi Sau - Truyện ngắn Trần Đức TiếnNước mắt – Thơ Lê Anh Dũng