Ngày lạnh – Thơ Đinh Thị Như Thúy
11.08.2018
ngày những điều ta xây bỗng dưng đổ sập
tràn ngập nỗi quạnh hiu
khi hoàng hôn buông xuống một màn mưa
lạnh
choàng lên mặt người u uẩn
đôi chân nghe máu chảy dịu dàng
lồng ngực nghe hơi thở dịu dàng

ta thấy lòng hoang mang
mà không biết mình đã được giải thoát
vì ngày lạnh
vì sự can đảm vươn lên của những cái cây
sự e thẹn và nồng nàn nở
của những bông hoa
luôn làm ta kinh ngạc và cảm động.
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Nhà văn - kỹ sư Lê Khôi: Trang sách cũng như cánh đồngGiấc mơ – Truyện Ngô Phan LưuNgày trở về - Thơ Nguyễn Văn Tám Tháng Ba - Truyện ngắn Trần Quỳnh NgaLời ru của bà - Trúc ChiHình tượng con gà trong các nền văn hóa - Đinh Thị Trang Vòng xoáy - Truyện ngắn Lê DạMột chuyến đi Đông Bắc Thái Lan - Bùi Văn TiếngChỉ một giờ bay là anh đến được – Thơ Bùi Công MinhChị - Thơ Trần Khoái