Đoản khúc cho mùa-Thơ Lê Minh Chánh
09.05.2015
Những ngón tay gọi nhau
hẹn nhau
ríu ran trên phím
chắt lại đêm đen
cà phê rơi
giọt
giọt
những ngón tay qua mùa gió buốt
nằm ngoan trên mặt bàn
buổi sáng bình yên
dịu dàng
bày tỏ
một nụ vàng mới nở
một nụ cười lên tươi
ngồi bên nhau
buổi sáng đẹp nghẹn lời
ngồi bên nhau
chỉ yêu thương là thật
giữa nốt lặng bài ca
biết hạnh phúc không phải là khoảnh khắc…
L.M.C
Có thể bạn quan tâm
Mù tăm – Truyện Trần Đức TiếnNgọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoGấu bông của mẹ - Trần Thị HuyềnChiều Sài Gòn – Thơ Mai Hữu PhướcHai cô gái - Truyện ngắn của Trần Thu HằngTiếng Gọi Đời Thường –Truyện ngắn của Knut Hamsun Nguồn cảm hứng bất tận trong sáng tác văn học nghệ thuật Việt Nam - Phương MaiNgọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoMiền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngNẻo về - Thơ Nguyễn Hoàng Sa