Gió của đời anh – Thơ Bùi Công Minh
09.08.2016
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng.
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh.

Khi anh ở xa gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại.
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Khói biên cương - Lê Quang TrạngKhu rừng ẩm ướt – Thơ Đinh Công ThủyTiếng Xuân - Nguyễn Ngọc PhúGió mặn - Bùi Công MinhTây, ta, đàn bà - Truyện ngắn Đoàn Ngọc HàCó hậu - Phan Trang HyĐể buồn em phương này - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngKhi con mười tám tuổi – Thơ Mai Hữu PhướcKhoảng vọng – Thơ Bùi Mỹ HồngGò ông Thức - Bùi Tự Lực