Gió của đời anh – Thơ Bùi Công Minh
09.08.2016
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng.
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh.
Khi anh ở xa gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại.
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Ngồi với cơn mưa – Thơ Mai Hữu PhướcGã giáo gàn –Truyện ngắn của Nguyễn TrungTrên máy bay viết cho cháu nội - Bùi Công MinhCánh thiên di – Thơ Nguyễn Minh HùngKhu vườn trên gác mái – Truyện Đinh Quỳnh Anh Thời xưa gió thổi về - Thơ Nguyễn Nhã TiênLàm mặc – Thơ Nhị LêHình tượng chó trong văn hóa Việt - Nguyễn Ngọc GiaoĐọc thơ bạn giữa rừng – Thơ Nguyễn Văn TámTháng mười hai – Thơ Bùi Công Minh