Gió của đời anh – Thơ Bùi Công Minh
09.08.2016
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng.
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh.

Khi anh ở xa gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại.
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Gò ông Thức - Bùi Tự LựcChuyện một người tử tế - Trần PhiêuThơ Nguyễn Quang HưngNhí Đen và chuyện không thể tin - Nguyễn TríChỉ còn chuyến xe chở hoa về muộn – Thơ Đinh Thị Như ThúyTrở lại đoạn kết Truyện Kiều - Nguyễn Minh HùngKhông chịu lớn – Truyện ngắn Nguyễn Nhật HuyHoa bâng khuâng - Truyện ngắn Phạm Thị Hải DươngKhu rừng ẩm ướt – Thơ Đinh Công ThủyTây, ta, đàn bà - Truyện ngắn Đoàn Ngọc Hà