Gió của đời anh – Thơ Bùi Công Minh
09.08.2016
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng.
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh.

Khi anh ở xa gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại.
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Năm tháng không quên – Bút ký Nguyễn KiênGấu bông của mẹ - Trần Thị HuyềnRu anh thức - Thơ Đặng Nguyệt AnhLãng mạn với sông Hương - Thơ Nguyễn Nhã TiênThưa thầy - Thơ Hữu ThỉnhMuối – Thơ Cẩm LệThần sắc đẹp - Truyện ngắn Hồ Thủy GiangDáng hạ quê xưa - Đào Quang BắcVới con tầu mắc cạn – Thơ Đinh Thị Như ThúyHoa rau muống - Truyện ngắn Lương Hoàng Hạc