Giông gió thổi qua làng - Ngân Vịnh
16.07.2019
Tôi còn vết ngày phai giông gió thổi qua làng
khúc muối mặn, gừng cay
khúc rạ rơm mịt mù khói bếp
thuốc bắc, thuốc nam, riêu cua, bún ốc
nắng xếp lưng áo mẹ mồ hôi

gốc đa vắng xa mà không bỏ tôi
con mắt nuốt sâu tro than nguội lạnh
sương ướt thềm nhà dậy sớm
nhặt được hoa bèo, cá quẫy bờ ao
chừng như gương mặt tôi vêu vao
chừng như mùa đông quay trở lại
chừng như ngôi sao khấn vái
chừng như yêu thương rế rách chổi cùn
bụi bặm cơn giông gió thổi qua làng
tong teo trái xoan khô vỏ
chạm nỗi người đi nghiêng nón lá
ngơ ngác lòng về ngõ cũ xưa.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Có một ngày - Thơ Nguyễn Ngọc HạnhVòng xoang đêm Xuân - Thơ Bùi Công MinhThơ Lê Thanh MyTín ngưỡng Thiên Hậu của người Hoa ở Đà Nẵng - Vũ Hoài An Dấu hỏi – Thơ Nguyễn Hoàng SaCà phê nhạc sống - Đinh Lê VũVua Thủy Tề là con rể làng tớ - Truyện Trần Đức TiếnDăm ba hạnh phúc ngắn - Nguyễn Nho Thùy DươngĐường về - Truyện ngắn Lê Ngọc DuyCún cưng - Bùi Tự Lực