Khoảnh khắc - Vỵ Tế
30.07.2014
..
Một mình với bóng đêm
Tôi đọc tình yêu anh
Những câu thơ rụt rè
bủa vây tôi như lưới
.
...

Một mình với bóng đêm
Tôi nghe tôi nồng nàn hơi thở
Tôi cảm nhận
nỗi buồn là một phần không thể thiếu
của cuộc đời tôi
Một mình với bóng đêm
Tôi đọc tình yêu anh
Những câu thơ rụt rè
bủa vây tôi như lưới
đưa tôi bay lên bầu trời đầy sao và lửa
Một mình với bóng đêm
Vụng về đếm tiếng chuông ngân trong ngực
Tôi ngoảnh tìm tôi của ngày đã mất
Vỵ Tế
(ĐTNT)
Có thể bạn quan tâm
Nghề đóng ghe thuyền truyền thống ở Đà Nẵng - Đinh Thị Trang“Chất Quảng” – dấu ấn riêng trong ngôn từ nghệ thuật của Nguyễn Văn Xuân - Trương Thanh ThủyChiều Phan Thiết – Thơ Cẩm LệChiêm bao đất - Truyện ngắn Lê Quang TrạngNgỡ ngàng – Thơ Nguyễn Hoàng SaĐà Nẵng tuổi bốn mốt - Bùi Văn TiếngĐó là thời nào - Thanh QuếThuyền buồm làng đảo - Tiến Luận Giao mùa – Thơ của Lê Huy HạnhXuân muộn - Truyện ngắn của Bùi Thị Sơn