Không đề

27.01.2021
Cao Xuân Hiệu

Không đề

Tôi vô tình đối diện với em

Giọt cà phê vô tình rơi chầm chậm.

 

Mùa trở rét vô tình tia nắng ấm

Ngọn gió vô tình mây trắng thiên di.

 

Em vô tình cúc áo chẳng cài khuy

Ánh mắt vô tình chạm nhau bối rối.

 

Thời gian vô tình để ngày đi vội

Ta vô tình giấu nỗi nhớ trong nhau.

 

Nửa chiều

bất chợt cơn mưa

Chênh chao lối cũ

tôi đưa em về

Xao lòng

một thoáng hương quê

Tôi và em

và bốn bề mưa giăng.

X.H

Bài viết khác cùng số

Tết, nhớ nhàTản mạn bên chén trà xuânKý ức ngày XuânNhớ mãi Tết năm đóGóp vào cuốn sổ tay đường phố Đà NẵngBàn tròn văn nghệ đầu xuân Tân Sửu80 Xuân trước: xuân Tân Tỵ - 1941Một ngày trong mùa TếtCuộc điện thoại bất ngờ trong mùa dịch CovidCHUYẾN XE TRÂU ngày giáp TếtBóng xuân xanhĐãi KIẾN một bữaMột lần Tết quê ngoạiDấu ấn thời gianTừ CON TRÂU đến MỤC ĐỒNGNăm Sửu kể chuyện trâu trong quan niệm của người CơtuChùm thơ HaikuKhúc mộc tháng GiêngNguyên ĐánXuân tái sinhCắt tóc cuối nămThơ cho mùa xuânMãi mãi mùa xuânNgày xuân nõnMùa xuân mớiNụ xuân trên ánh mắtCó về không em ơi!Đóa xuân lòngXuân về trong ý mẹXuân vềNgày mùa xuânCái lọ hoaEm giấu trong đêm xuân...Mùa xuânCảm nhậnMùa xuân trong nỗi nhớBóng xuânKỷ vậtVới Đà NẵngLên Vọng Hải ĐàiChiều Sơn TràĐà Nẵng ân tìnhKhoảnh khắcGốc mai vườn mẹ; Sao đổi ngôiHoa cỏ tranhSayBài ca gieo hạtĐòi trả nụ hônLời nhắn nhủNhững mạch gạch Tháp xuânNói đi em...Không đềĐánh mấtKhông lờiMẹ ơi!Triền hoa cải bên sôngThơ tặng bạn thơRiêng cho Đà NẵngMai về Trường SaCó một cuối năm ở Đà NẵngThơ là những tình khúc“Dấu xưa” - Tập truyện ngắn của Lương Hoàng HạcHọa sĩ Dư Dư và hành trình của “Lửa”Ngày xuân nhớ Xuân DiệuNghĩ về những ca khúc Xuân sau 1975Hiện tượng Nguyễn Xuân SanhMai trong bài “Cáo tật thị chúng” có phải là mai chưng Tết?Hình tượng con trâu trong văn học Việt NamCon trâu trong nghệ thuật cổ Champa: mối liên kết của người với thần linhHình tượng con trâu trong nghệ thuật tạo hìnhChào xuân Tân SửuTrâu và senHương xuânChờ xuânXuân về trên phố