Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
13.01.2017
Miền em gió thẳm thung sâu
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!

kìa bầy con Sít tình tang
sang sông ai muốn lội sang cùng tình?
miền em mưa nắng song hành
xin người sang để có mình có ta
ngại gì gió thẳm đường xa
hãy sang chung một mái nhà lứa đôi
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Ngọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào"Con chim xanh biếc bay về" của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh chính thức ra mắt độc giảNhớ dáng cha ngồi – Tản văn Nguyễn Ngọc Lợi Mùa xuân cho em - Thơ Hưng HảiNiềm Vui Trắng-Thơ Bùi Mỹ HồngTrăng rằm mùa thu - Tuyết SươngCâu chuyện tình cờ và người lính không có võng - Nguyễn VĩnhBuổi trưa đảo xa – Thơ Hồ Anh tuấnThả thơ tôi vào sông Serepók – Thơ Bùi Nhị LêHai người bạn - Truyện ngắn Thanh Quế