Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
13.01.2017
Miền em gió thẳm thung sâu
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!
kìa bầy con Sít tình tang
sang sông ai muốn lội sang cùng tình?
miền em mưa nắng song hành
xin người sang để có mình có ta
ngại gì gió thẳm đường xa
hãy sang chung một mái nhà lứa đôi
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Từ Trường Sa - Đặng Huy GiangNắng gió quê người - Truyện ngắn Cao Duy Sơn Đối diện với sông Hàn - Uông Thái BiểuKể chuyện biển Đông - Thuận TìnhMột thời và mãi mãi - Nguyễn Thị Thu SươngVỡ một miền quên – Thơ Nguyễn Hoàng SaCó hậu - Phan Trang HyNhững cơn mưa không hẹn trước mùa - Trần Trình LãmMột khúc đàn cầm... - Truyện ngắn Nguyễn Ngọc PhúLục bát tháng mười – Thơ Trần Khoái