Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
13.01.2017
Miền em gió thẳm thung sâu
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!

kìa bầy con Sít tình tang
sang sông ai muốn lội sang cùng tình?
miền em mưa nắng song hành
xin người sang để có mình có ta
ngại gì gió thẳm đường xa
hãy sang chung một mái nhà lứa đôi
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Trận cảm cúm và sự im lặng (không phải của bầy cừu)Cổ Mân - Thơ Huỳnh Trương PhátHoa ô môi nở xòe từng cánh - Nguyên Chương Ru cổ tích – Thơ Nguyễn Hoàng SaĐối diện với sông Hàn - Uông Thái BiểuBuổi học của Thúy – Truyện Hồ Thị Hiếu HiềnTrải lòng - Thơ Thanh YênBầy chim đang bay - Thơ Đinh Công ThủyTìm lại nửa mình – Thơ Đỗ HướngVề miền ngược gió - Thơ Nguyễn Hoàng Sa