Một khúc với hoàng hôn - Nguyễn Nhã Tiên
04.07.2019
Mơ một lần hương sắc
bỗng ngàn ngày cỏ non
sương gieo như gội tóc
nuôi cỏ biếc linh hồn
ban mai đầy mật ngọt
em bày tiệc xuân sang

Yêu mãi một tình yêu
hát hoài một khúc hát
sông trôi từ lồng ngực
bát ngát trời thanh âm
bên cỏ hoa hạnh phúc
định mệnh rất âm thầm
giấc mơ xanh mặt đất
tưởng gì ngày phù vân
Chôn chặt một sinh thể
tạc tượng cuộc vuông tròn
lòng ta dầu sông cạn
còn có em đá mòn
đầu nguồn quầng ráng đỏ
tự đốt cháy hoàng hôn
Trên đỉnh cao im lặng
có vạn lời hồi âm
mây lam trong trời vắng
bay như những linh hồn
em ơi, loài hương sắc
đá vàng cũng hư không.
NNT
Có thể bạn quan tâm
Thèm làm ngọn gió tự do - Thơ Phan HoàngChúng tôi làm báo văn nghệ giải phóng Trung Trung bộ - Đông San VĩThơ KabirTrò chơi kết thúc – Truyện ngắn của Kiều Huy ThứcNhư là cổ tích – Truyện Bùi Hải LyGió Truyện Ý NhiSông quê ngày cũ – Thơ Nguyễn Hoàng SaChất đồng quê trong thơ Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyễn Thụy Kha Hương phố - Thơ Lê Huy HạnhKhúc quê - Thơ Nguyễn Nhã Tiên