Này đốm lửa – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
08.12.2014
Này đốm lửa
cháy lên từ tâm em không tĩnh lặng
lạ gió
lạ sương
ngưỡng vọng điều hư vô trên hình dung khói thuốc
chiều hôn nhẹ những nụ môi lên tóc
ngang qua cuộc đời bỏ trống bước chân đau?

đau đáu nhớ nhau như mùa sông cạn nước
thác ghềnh cơn giông
tuổi lên tóc môi bạc mờ những vết chân chim chiếc võng thời gian từ tốn
ngưng giữa lời chưa buông?
Này đốm lửa
vừa lóe sáng cuối mắt anh
không dưng em cười chiều rơi trong thoáng giây hờn giận
không dưng em khóc như ngày trôi đêm trả về tàn trắng
đốm lửa đỏ
vút mũi tên lên trời
khảm những lời có sóng
chiều nay đưa nhau về chốn bình yên
để nhìn một vùng trời chớm nắng
à
mây bay ngang đầu nửa đời còn khất nợ
cuộc tình rong!
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Có những ngày – Thơ Đinh Thị Như ThúyGiọt sương…- Thơ Lê Huy Hạnh Mặt trời bay đi - Truyện ngắn Minh SángMưa trưa – Thơ Nguyễn Hoàng Sa“Phố rêu” - Hồn phố cổ trong tranh họa sĩ Duy Ninh - Vũ Ngọc GiaoLang thang với Đà thành - Ngô Phú ThiệnChút nồng nàn đã cạn - Thơ Ngân VịnhRừng Trà My thời chống Mỹ - Phan Thị Phi PhiĐường về - Truyện ngắn Lê Ngọc DuyHương cỏ làng xa – Thơ Trương Văn Ngọc