Chút nồng nàn đã cạn - Thơ Ngân Vịnh
29.09.2015
Chút nồng nàn đã cạn khô
nắng rơi nẻo nắng, sương mờ nẻo sương
lẻ loi bông cỏ ven đường
ngón tay sợi khói còn vương vất chiều
Sau lưng bỏ lại túp lều
đưa chân theo ngọn gió phiêu diêu ngày
nhặt tìm những mảnh men say
gói vào đuôi mắt đầu mày trả em
Nỗi buồn không ngọn lửa nhen
màn đêm chốt cửa cài then chân trời
mình anh hết đứng lại ngồi
nhổ ba cọng cỏ cột đôi dép mòn
N.V
Có thể bạn quan tâm
Tính cách người Quảng trong ca dao - Ngọc Giao Nói chuyện một mình – Thơ Nguyễn Văn TámNiềm Vui Trắng-Thơ Bùi Mỹ Hồng“Hội chứng” ngầm Xò Lò - Cao Duy ThảoKhúc quê - Thơ Nguyễn Nhã TiênGió từ phía cây me và mái đình – Ký Viên Phúc Quân Nỗi nhớ - Thơ của Nguyễn Văn TámĐi tìm - Trí DũngHạnh phúc – Thơ Tất HanhThương người - Thương mình - Lê Anh Dũng