Chút nồng nàn đã cạn - Thơ Ngân Vịnh
29.09.2015
Chút nồng nàn đã cạn khô
nắng rơi nẻo nắng, sương mờ nẻo sương
lẻ loi bông cỏ ven đường
ngón tay sợi khói còn vương vất chiều
Sau lưng bỏ lại túp lều
đưa chân theo ngọn gió phiêu diêu ngày
nhặt tìm những mảnh men say
gói vào đuôi mắt đầu mày trả em

Nỗi buồn không ngọn lửa nhen
màn đêm chốt cửa cài then chân trời
mình anh hết đứng lại ngồi
nhổ ba cọng cỏ cột đôi dép mòn
N.V
Có thể bạn quan tâm
Trước biến – Thơ Nguyễn Ngọc HàHay là gió làm em nước mắt... - Thơ Lê Vĩnh TàiPhiêu diêu Đêm thần thoại – Thơ Nguyễn Ngọc HàCô gái vẽ linh hồn - Truyện Cẩm GiangTâm sự ở quê – Thơ Hải ThanhHoa ô môi nở xòe từng cánh - Nguyên Chương Những bức thư không gửi – Thơ Bùi Công MinhVăn hoá, nhìn từ góc độ phát triển thành phố - Lê Hồng NhuậnNhững “ nghệ sĩ thổ mộ” Hội An - Nguyễn Nhã TiênLễ mừng lúa mới của người Katu - Đỗ Thanh Tân