Chút nồng nàn đã cạn - Thơ Ngân Vịnh
29.09.2015
Chút nồng nàn đã cạn khô
nắng rơi nẻo nắng, sương mờ nẻo sương
lẻ loi bông cỏ ven đường
ngón tay sợi khói còn vương vất chiều
Sau lưng bỏ lại túp lều
đưa chân theo ngọn gió phiêu diêu ngày
nhặt tìm những mảnh men say
gói vào đuôi mắt đầu mày trả em

Nỗi buồn không ngọn lửa nhen
màn đêm chốt cửa cài then chân trời
mình anh hết đứng lại ngồi
nhổ ba cọng cỏ cột đôi dép mòn
N.V
Có thể bạn quan tâm
Chợt riêng mình - Thơ Nguyên HoàngRu cỏ - Thơ Trần Quang QuýTrước khu mộ gia đình - Thơ Tất ThắngVề Liên Chiểu,nghe em…Thơ Lê Huy HạnhNguyên quán – Thơ Lê Anh DũngKhát vọng tận hiến trong tranh Duy Ninh - Nguyễn Thị Anh ĐàoChuyện ghi ở Trường Sa - Văn Công HùngQuận Hải Châu - Tìm hương trong ký ức - Bùi Văn TiếngMùa vẫn mùa mưa ngâu – Thơ Đinh Thị Như ThúyCó một chiều Vũng Rô – Thơ Lê Anh Dũng