Ngày rộng – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
12.05.2017
Ngày chợt trống không, theo hướng của bàn chân
bước vô thức giẫm bừa lên ngọn gió
ngàn dấu chim bay
ngàn mây trắng xóa
ngàn tiếng nói cười đâu đó một hồi âm

Ngàn tóc bay ngàn nón lá mong manh
ngàn con mắt ngàn sương sa mở lối
ngàn vai gầy nhấp nhô ngàn sớm tối
ngàn bếp lửa chiều chống chọi hoàng hôn
Ngàn ngàn yêu thương sao ngày trống không
không đến nỗi, không chỗ về em ạ
vẫn những con đường gập ghềnh đất đá
vẫn chiều quen sao ngõ lạ bồn chồn
Trời đang thanh minh cỏ biếc nõn trên đồi
sim mua tím
ngàn năm ơi cổ tích
thơ sáo rỗng chừ ngồi nghe cỏ hát
biết đâu chừng từ đất vọng về em.
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Nhà ở của ngư dân ven biển Đà Nẵng xưa - Ngoc GiaoTiếng khuya-Thơ Nguyễn Nhã TiênDọc mù sương - Thơ Trần Tuấn Giao mùa – Thơ của Lê Huy HạnhTín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng thế kỷ XVIII qua nhật ký của John Barow - Đinh Thị TrangHoài cảm Ngũ Hành Sơn – Thơ Anh TuấnHạ Long – Thơ Bùi Công MinhThì em cứ nói đi…-Thơ Lê Huy HạnhThổi đi từng cơn gió bấc - Nguyễn Nhã TiênTrôi - Bùi Mỹ Hồng