Ngày vắng – Thơ Nguyễn Minh Hùng
07.05.2018
Để rồi có một ngày vắng
người giã từ tôi phương nào
giấy nguyên phận mình giấy trắng
trái thời gian chín nôn nao
Đi về nơi đang lấm láp
vai người chạm phải vai người
lời va vào lời tan nát
tiếng yêu lạnh cóng trên môi

Mẹ tôi chị tôi không biết
đứa đang say nắng tha phương
đất đai cỗi cằn bức thiết
mưa lành bỏ ngỏ cố hương
Đi tới nơi hương không tới
người che khuất lấp mặt người
không gặp lại không gặp gỡ
thương ai ngóng phía chân trời
Rồi không mưa rồi không nắng
phương nào tôi tống biệt tôi
câu thơ đứng ngồi ngày vắng
gánh gồng hết một đơn côi...
N.M.H
Có thể bạn quan tâm
Con ngựa về nhất - Truyện ngắn David Herbert Lawrence (Anh)Đi tìm - Trí DũngSự vận động của văn xuôi Việt Nam về đề tài đô thị - Bùi Như HảiEm trả cho đời sự dịu dàng thẳm sâu…-Thơ của Đào Nguyên Thảo Khêu ngọn đèn-Chùm truyện rất ngắn của Võ Anh MinhVì sao phía chân trời – Truyện ngắn Đình QuangChọi trâu – Truyện ngắn Đình KínhNgười ăn phố - Phạm Thị Hải DươngTrăng rằm mùa thu - Tuyết Sương Thơ Ngân Vịnh