Ngồi với cơn mưa – Thơ Mai Hữu Phước
12.01.2017
Cơn mưa đếm giọt bên trời
Tôi ngồi đếm bước chân người đi qua
Chợt nghe tiềm thức vỡ oà
Gót ai trắng mắt mưa nhoà xa xưa.

Hẹn hò như thể là chưa
Chút thương chút nhớ là chưa chút gìỊ
Cà phê đếm giọt phân ly
Tháng năm gói những mùa đi trong đời.
Khói buồn đắp điếm bờ môi
Tiếng câm vọng lại nói cười xa xưa.
Giòng sông đón hết cơn mưa
Câu thơ thì hụt bởi thừa dư âm.
Ruổi rong như kẻ thăng trầm
Đời đôi khi cũng ôm nhầm buồn vui.
Cơn mưa ngồi lại với người
Nghiêng con phố hẹp nói lời nhỏ to.
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Nơi đồng đội tôi nằm – Thơ Tiến TuấtNgười vùng cát - Bút ký của Hồ Hải HọcNhững cuộc gặp gỡ giữa Bác Hồ với danh họa Picasso và vua hề Charlot - Trần Trung SángVắng – Thơ Bùi Công MinhXa xăm giọng hát – Thơ Bùi Công MinhTrở về Màu tím hoa sim (*) - Nguyễn Minh HùngSao mình không về Hòa Xuân sớm hơn… - Nguyễn Hải LýPhotographer - Thơ Đông Phước HồNhặt lên phiến lá xanh - vàng - Nguyễn Thị Anh ĐàoHà Nội - buổi chiều yên – Thơ Bùi Công Minh