Ngựa giả, ngựa thật - Mai Hữu Phước
24.05.2019
Con nhỏ, ba làm ngựa giả
Con trèo con cưỡi con chơi
Lớn lên con phi ngựa thật
Con đi khắp bốn phương trời.

Cái thời ríu ra ríu rít
Xa dần trong chốn bình yên
Ba mẹ chắp cho đôi cánh
Con bay ước mơ thần tiên.
Những lúc, ba ngồi một mình
Với bao nghĩ suy lẩn thẩn
Chao ôi, cái thời lận đận
Nhọc nhằn cũng lắm niềm vui.
Đông qua, xuân về chạm cửa
Ngựa ba nghe đã mệt rồi
Nhớ khi ba làm ngựa giả
Con trèo con cưỡi con chơi…
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Ngôi chùa trong tâm thức người dân Đà Nẵng - Đinh Thị TrangĐeo kính xem phim mờ - Truyện ngắn của Mai Hương Trở Lại Huế Xưa - Thơ Mai Hữu Phước Khúc quê - Thơ Nguyễn Nhã Tiên Người về hưu – Thơ Thanh QuếGửi người làm bảo tàng cội nguồn – Thơ Bùi Công Minh Ý nghĩ ban mai - Thơ Đinh Thị Như ThúyNgười Láng Giềng Xinh Đẹp – Truyện ngắn Rabindranath Tagore Hoa bâng khuâng - Truyện ngắn Phạm Thị Hải DươngBuổi sáng – Thơ Phạm Đương