Ngựa giả, ngựa thật - Mai Hữu Phước
24.05.2019
Con nhỏ, ba làm ngựa giả
Con trèo con cưỡi con chơi
Lớn lên con phi ngựa thật
Con đi khắp bốn phương trời.

Cái thời ríu ra ríu rít
Xa dần trong chốn bình yên
Ba mẹ chắp cho đôi cánh
Con bay ước mơ thần tiên.
Những lúc, ba ngồi một mình
Với bao nghĩ suy lẩn thẩn
Chao ôi, cái thời lận đận
Nhọc nhằn cũng lắm niềm vui.
Đông qua, xuân về chạm cửa
Ngựa ba nghe đã mệt rồi
Nhớ khi ba làm ngựa giả
Con trèo con cưỡi con chơi…
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Một mình – Thơ Tôn Nữ Ngọc HoaKhi những con thuyền đi biển – Thơ Ngân VịnhHuyễn hoặc – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoHải thần trong tín ngưỡng người Hoa ở Hội An - Vũ Hoài AnNghe em giảng Kiều – Thơ Nguyễn Xuân RuộngNhư một dòng sông – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngCánh tem xuân – Truyện ngắn Lê Mai LanRong ruổi – Thơ Lê Huy HạnhPhía không em không tôi – Thơ Mai Hữu PhướcTiếng vọng trên Ngũ Hành Sơn - Nguyễn Nhã Tiên