Người đàn bà đẹp đi đâu? - Mai Hữu Phước
09.08.2019
Một hôm giật mình tự hỏi
Rằng:
Người đàn bà đẹp đi đâu?
Cái bóng trên tường nhỏ nhẻ
Đã đi về phía chân trời...
Chân trời là miền thi ca
Chân trời là miền cổ tích
Chân trời đầy ắp ước mơ
Những điều chưa bao giờ thật.
Người đàn bà đẹp ra đi
Con đường mênh mang phía trước
Lối mòn dưới chân đang bước
Chẳng bao giờ đến chân trời.
Chân trời là chốn Thiên Đường
(Có thể là nơi địa ngục)
Người đàn bà đẹp ở đó
Chân trời, nơi không có ta...
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Xúc lộ – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoPhiêu diêu Đêm thần thoại – Thơ Nguyễn Ngọc HàCành mai ngày Tết – Thơ Nguyễn Văn TámTín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng thế kỷ XVIII qua nhật ký của John Barow - Đinh Thị TrangTrái quả ngọt ngào – Truyện Nguyễn Nhã Tiên Lại có một ngày vui đáo để - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngNgười ra trận - Thơ Bùi Công MinhNói chuyện với con – Thơ Nguyễn Văn TámGiếng Tiên - Truyện ngắn Vũ Trường AnhMột ngày khó quên - Truyện Phan Mai Thục Ngân