Phiêu diêu Đêm thần thoại – Thơ Nguyễn Ngọc Hà
01.02.2018
Trách gì đất trời quá rộng
tay ôm đầy tiếng thở dài
lang thang nẻo đường trần tục
gõ cửa gọi miền Liêu Trai
Ở nơi cỏ cây muông thú
khổ công tu luyện đời đời
ước mong đến ngày thoát xác
được yêu lấy một con Người

Vòng quanh dọc ngang năm tháng
chỉ còn lại những tích xưa
đâu đây Nguyệt Cô muôn kiếp (*)
vẫn đau đớn bị dối lừa
Phiêu diêu gọi đêm thần thoại
chợt nghe gió vỡ rất xa
tiếng cười vỡ trong tiếng khóc
thành sông chảy ngược vào ta
Chảy về nơi còn chút lửa
Vẫn mơ cháy đến vô cùng
N.N.H
(*)Tích Nguyệt cô hóa cáo.
Có thể bạn quan tâm
Ông Trung Làng Mực – Thanh QuếThành phố, phượng và cát - Thơ Trần Thị Lưu LyKỷ niệm vùng ven với nhà văn - chiến sĩ Chu Cẩm Phong - Lê Ngọc NamXin đừng bao giờ quên – Thơ của Dũng HiệpNghĩ về Phan Tứ - Thơ Bùi Công MinhBiển thanh xuân - Trương Điện Thắng Quan Công trong tín ngưỡng cư dân Đà Nẵng - Vũ Hoài AnNhà ở của ngư dân ven biển Đà Nẵng xưa - Ngoc GiaoRong rêu phận người – Thơ Nguyễn An BìnhChùm thơ của Nguyễn Nho Thùy Dương