Phiêu diêu Đêm thần thoại – Thơ Nguyễn Ngọc Hà
01.02.2018
Trách gì đất trời quá rộng
tay ôm đầy tiếng thở dài
lang thang nẻo đường trần tục
gõ cửa gọi miền Liêu Trai
Ở nơi cỏ cây muông thú
khổ công tu luyện đời đời
ước mong đến ngày thoát xác
được yêu lấy một con Người

Vòng quanh dọc ngang năm tháng
chỉ còn lại những tích xưa
đâu đây Nguyệt Cô muôn kiếp (*)
vẫn đau đớn bị dối lừa
Phiêu diêu gọi đêm thần thoại
chợt nghe gió vỡ rất xa
tiếng cười vỡ trong tiếng khóc
thành sông chảy ngược vào ta
Chảy về nơi còn chút lửa
Vẫn mơ cháy đến vô cùng
N.N.H
(*)Tích Nguyệt cô hóa cáo.
Có thể bạn quan tâm
Lục bát tháng mười – Thơ Trần KhoáiSự phẫn nộ của lương tri - Bùi Công Minh Nỗi nhớ - Thơ của Nguyễn Văn TámMẹ Tổ Quốc - Phạm Thị Phương ThảoSau chiến tranh con sẽ về - Thơ Thanh QuếĐừng về làng em nữa!Hoài cảm Ngũ Hành Sơn – Thơ Anh TuấnHồi ký văn học sau 1986 nhìn từ lí thuyết tự sự học hiện đại - Nguyễn Quang HưngVỡ một miền quên – Thơ Nguyễn Hoàng SaMàu sắc trong văn chương - Huỳnh Văn Hoa