Ghi ở Cà Mau – Thơ Bùi Công Minh
13.05.2013
...
Đất mịn màng
đất mềm như da thịt
Áp má mình lên đất
Như hôn mặt người thương.
...

Ngỡ đã đến mảnh đất tận cùng, vẫn chưa là chót mũi
Đất mỗi ngày lặng lẽ bồi thêm.
Tổ quốc vang lên hai tiếng thiêng liêng
Ở nơi này, Tổ quốc là sú vẹt cá tôm, là từng vốc bùn nhão
Những rễ đước tình nguyện vươn theo cắm mốc chủ quyền
Đất được gọi nôm na như tên chưa kịp đặt
Những Rạch Mũi, Gành Hào, Cái Nước, Đầm Dơi...
Những mái nhà như chòi canh loi thoi trước biển
Phía trước không có núi chở che
Những người sống nơi doi đất tận cùng này trở thành những anh hùng đi mở đất.
*
Chiều nay về nơi đất mũi
Không nỡ ướm chân lên mảnh đất mới bồi
Đất mịn màng
đất mềm như da thịt
Áp má mình lên đất
Như hôn mặt người thương.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Ơi tháng năm lại về - Thơ Mai Hữu PhướcDòng xưa chuyện kể - Tường LinhPhép thử - Truyện ngắn của Kim SơnĐóng băng trong thành phố - Nguyễn Thị Anh ĐàoHay là gió làm em nước mắt... - Thơ Lê Vĩnh TàiCon người, thời ấy – Thơ Thanh QuếTản mạn nhân sự kiện Đà Nẵng đăng cai tổ chức Tuần lễ Cấp cao APEC 2017 - Bùi Văn TiếngTrời đói chim – Thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh Tháng năm dài lắm - Nguyễn Văn TámHình tượng Bác Hồ trong thơ thế giới - TS. Nguyễn Trọng Hoàn