Nhói trắng – Thơ Trần Tuấn
16.10.2012
nụ hoa khẽ trắng
khi bóng đêm bắt đầu quánh đặc
ý nghĩ chậm dần
rồi ngưng lại đâu đó

với đôi chân đã dừng lại bao giờ
nụ hoa vẫn trôi
trên cái cuống đã cắm ngập vào bóng tối
người sẽ không thấy
cũng không thể hình dung
chiếc lá xanh và cả gương mặt người trong bóng tối
nhưng người sẽ đi
không phải bằng đôi chân và ngọn đèn trên tay
mà bằng nụ hoa nhói trắng kia
với ý nghĩ – sợi bấc không bao giờ cạn
Có thể bạn quan tâm
Ảo ảnh - Nguyễn Văn TámVết cắt – Thơ Khánh PhươngNợ - Thơ Huy NgữGhi ở cuối thế kỷ hai mươi-Truyện ngắn Vũ Ngọc CầmHồn trầm - Truyện ngắn Văn XươngNghĩ về Phan Tứ - Thơ Bùi Công MinhMật ngôn giữa vòm xanh- Tản văn Nguyễn Nhã TiênSuy nghĩ lan man – Truyện Lê Duy HânMột chiều Đà Nẵng - Tạ Hoàng TúÔng lão và con gà trống – Thơ Phạm Phát