Nhói trắng – Thơ Trần Tuấn
16.10.2012
nụ hoa khẽ trắng
khi bóng đêm bắt đầu quánh đặc
ý nghĩ chậm dần
rồi ngưng lại đâu đó

với đôi chân đã dừng lại bao giờ
nụ hoa vẫn trôi
trên cái cuống đã cắm ngập vào bóng tối
người sẽ không thấy
cũng không thể hình dung
chiếc lá xanh và cả gương mặt người trong bóng tối
nhưng người sẽ đi
không phải bằng đôi chân và ngọn đèn trên tay
mà bằng nụ hoa nhói trắng kia
với ý nghĩ – sợi bấc không bao giờ cạn
Có thể bạn quan tâm
Đất người quê xứ - Kai HoàngDòng chảy cuộc đời - Vĩnh Thông Chiêm bao - Thơ Nguyễn Ngọc HạnhNhững bài thơ nghẹn ngào tiễn biệt Đại tướng Võ Nguyên GiápTính cách người Quảng trong ca dao - Ngọc Giao Hình tượng con gà trong các nền văn hóa - Đinh Thị TrangCŨNG MỘT CON NGƯỜI... Thơ Lê Đắc ThanhNhà văn Bùi Công DụngVậy là em đã về…- Thơ Lê Huy HạnhAnh và em cùng già – Thơ Thanh Quế