Nhói trắng – Thơ Trần Tuấn
16.10.2012
nụ hoa khẽ trắng
khi bóng đêm bắt đầu quánh đặc
ý nghĩ chậm dần
rồi ngưng lại đâu đó

với đôi chân đã dừng lại bao giờ
nụ hoa vẫn trôi
trên cái cuống đã cắm ngập vào bóng tối
người sẽ không thấy
cũng không thể hình dung
chiếc lá xanh và cả gương mặt người trong bóng tối
nhưng người sẽ đi
không phải bằng đôi chân và ngọn đèn trên tay
mà bằng nụ hoa nhói trắng kia
với ý nghĩ – sợi bấc không bao giờ cạn
Có thể bạn quan tâm
Gương mặt nghệ thuật Trương Vũ Thiên Anđơn giản chỉ là người bên cạnh - thơ Lê Vĩnh TàiCột mốc thời gian – Thơ Nguyễn Đông NhậtTrước biến – Thơ Nguyễn Ngọc HàGiữa những bờ yêu dấu – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoThơ cho bạn từ sông Hàn - Bùi Công MinhTính cách người Quảng trong ca dao - Ngọc Giao Vắng em – Thơ Quốc LongCó một ngày - Thơ Nguyễn Ngọc HạnhThơ Nguyễn Thánh Ngã