Nhói trắng – Thơ Trần Tuấn
16.10.2012
nụ hoa khẽ trắng
khi bóng đêm bắt đầu quánh đặc
ý nghĩ chậm dần
rồi ngưng lại đâu đó

với đôi chân đã dừng lại bao giờ
nụ hoa vẫn trôi
trên cái cuống đã cắm ngập vào bóng tối
người sẽ không thấy
cũng không thể hình dung
chiếc lá xanh và cả gương mặt người trong bóng tối
nhưng người sẽ đi
không phải bằng đôi chân và ngọn đèn trên tay
mà bằng nụ hoa nhói trắng kia
với ý nghĩ – sợi bấc không bao giờ cạn
Có thể bạn quan tâm
Bóng một người - Thơ Ngân VịnhMột mình – Thơ Tôn Nữ Ngọc HoaVới núi - Nguyễn Hải LýNhững giấc mơ đủ sắc màu - Nhi TrầnBài thơ chưa đề tên – Thơ Nguyễn Huy DungGió đã thổi suốt đêm - Truyện ngắn Nguyễn Quang ThiềuThương nhớ khói lam chiều – Thơ Thư YênTìm – Thơ Nguyễn Hoàng Sa Em trách chi...- Nguyễn Nho KhiêmNgười đàn bà đẹp đi đâu? - Mai Hữu Phước