Nhói trắng – Thơ Trần Tuấn
16.10.2012
nụ hoa khẽ trắng
khi bóng đêm bắt đầu quánh đặc
ý nghĩ chậm dần
rồi ngưng lại đâu đó

với đôi chân đã dừng lại bao giờ
nụ hoa vẫn trôi
trên cái cuống đã cắm ngập vào bóng tối
người sẽ không thấy
cũng không thể hình dung
chiếc lá xanh và cả gương mặt người trong bóng tối
nhưng người sẽ đi
không phải bằng đôi chân và ngọn đèn trên tay
mà bằng nụ hoa nhói trắng kia
với ý nghĩ – sợi bấc không bao giờ cạn
Có thể bạn quan tâm
Rừng Trà My thời chống Mỹ - Phan Thị Phi PhiBiển Đông - Biển của hòa bình - Bùi Văn TiếngNhí Đen và chuyện không thể tin - Nguyễn TríChiếc khăn xanh trên cửa sổ - Truyện ngắn Đỗ Trung LaiTiếng khuya – Thơ Nguyễn Nhã TiênNhững ngọn gió khuya – Thơ Thanh QuếCánh diều tuổi thơ - Trần Nguyên HạnhDấu yêu – Thơ Lê Huy HạnhDị biệt - Truyện ngắn Trần Khánh Minh Sơn Nguồn cội phương Đông - Nguyễn Hồng Chí