Nhói trắng – Thơ Trần Tuấn
16.10.2012
nụ hoa khẽ trắng
khi bóng đêm bắt đầu quánh đặc
ý nghĩ chậm dần
rồi ngưng lại đâu đó

với đôi chân đã dừng lại bao giờ
nụ hoa vẫn trôi
trên cái cuống đã cắm ngập vào bóng tối
người sẽ không thấy
cũng không thể hình dung
chiếc lá xanh và cả gương mặt người trong bóng tối
nhưng người sẽ đi
không phải bằng đôi chân và ngọn đèn trên tay
mà bằng nụ hoa nhói trắng kia
với ý nghĩ – sợi bấc không bao giờ cạn
Có thể bạn quan tâm
Ấm dấu chân xưa – Thơ Nguyễn Hoàng SaẢnh cũ - Thơ Vũ DyTrở về Màu tím hoa sim (*) - Nguyễn Minh HùngẢo Ảnh - Truyện ngắn Lê DạChút nồng nàn đã cạn - Thơ Ngân VịnhHoa dâm bụt ngời ngợi đỏ-Truyện ngắn của Phạm PhátNgõ xưa - truyện ngắn Hương NghĩaThưa đất nghìn năm – Thơ Nguyễn Nhã TiênHình tượng chó trong văn hóa Việt - Nguyễn Ngọc GiaoHạ cuối – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào