Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn Tám
26.05.2018
Những chiếc diều bằng giấy
Trẻ con thả lên trời
Đứt dây diều nằm lại
Giữa vòm cây chơi vơi
Tôi đứng nhìn diều giấy
Trắng phau giữa vòm xanh
Nhìn diều mà thương lạ
Một nỗi buồn mông mênh…

- Thiếu gió, diều nằm lại?
- Đứt dây, rơi nửa chừng?
Trẻ con giờ đâu mất
Người lớn qua dửng dưng?!
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Tiếng khuya - Nguyễn Nhã TiênCon người, thời ấy – Thơ Thanh QuếNhững tuyến đường quan họ – Thơ Bùi Công MinhNẻo đường – Thơ Nguyễn Minh Hùng Sông Hàn bữa ấy! - Võ Văn BaTiếng chuông trôi trên sông – Truyện ngắn Vũ HồngBuổi học của Thúy – Truyện Hồ Thị Hiếu HiềnÝ nghĩa của những mô-típ trang trí trên đình, miếu ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangChợt một lần - Lê Huy HạnhViết cho một người…Thơ Lê Huy Hạnh