Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn Tám
26.05.2018
Những chiếc diều bằng giấy
Trẻ con thả lên trời
Đứt dây diều nằm lại
Giữa vòm cây chơi vơi
Tôi đứng nhìn diều giấy
Trắng phau giữa vòm xanh
Nhìn diều mà thương lạ
Một nỗi buồn mông mênh…

- Thiếu gió, diều nằm lại?
- Đứt dây, rơi nửa chừng?
Trẻ con giờ đâu mất
Người lớn qua dửng dưng?!
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Thơ Vạn Lộc Một khúc với hoàng hôn - Nguyễn Nhã TiênBiển đêm - Trần Trình LãmBạn cũ – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Mưa rào tháng Ba và nàng Bân - Đào Phi CườngBùn non - Thơ Bùi XuânThét vào không gian – Thơ Bùi Mỹ HồngHai người bạn - Truyện ngắn Thanh QuếGửi người làm bảo tàng Cội Nguồn - Thơ Bùi Công MinhCon nhồng Bù Đốp - Truyện ngắn Quế Hương