Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn Tám
26.05.2018
Những chiếc diều bằng giấy
Trẻ con thả lên trời
Đứt dây diều nằm lại
Giữa vòm cây chơi vơi
Tôi đứng nhìn diều giấy
Trắng phau giữa vòm xanh
Nhìn diều mà thương lạ
Một nỗi buồn mông mênh…

- Thiếu gió, diều nằm lại?
- Đứt dây, rơi nửa chừng?
Trẻ con giờ đâu mất
Người lớn qua dửng dưng?!
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Vì sao phía chân trời – Truyện ngắn Đình Quang Mùa vàng – Thơ Nguyễn Minh HùngHình như – Thơ Trần Mai Hường Giữa trơ trụi - Bùi Công MinhThu về – Thơ Lê Huy HạnhTâm Tình Hiến Dâng – Rabindranath Tagore Viết cho một người…Thơ Lê Huy HạnhThượng huyền – Thơ Hải ThanhĐọc thơ bạn giữa rừng – Thơ Nguyễn Văn TámĐóng băng trong thành phố - Nguyễn Thị Anh Đào