Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn Tám
26.05.2018
Những chiếc diều bằng giấy
Trẻ con thả lên trời
Đứt dây diều nằm lại
Giữa vòm cây chơi vơi
Tôi đứng nhìn diều giấy
Trắng phau giữa vòm xanh
Nhìn diều mà thương lạ
Một nỗi buồn mông mênh…

- Thiếu gió, diều nằm lại?
- Đứt dây, rơi nửa chừng?
Trẻ con giờ đâu mất
Người lớn qua dửng dưng?!
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Nắng ở ngoài sân...Mắt nheo tóc xoăn – Thơ Đinh Thị Như ThúyThơ Nguyễn Quang HưngNon Nước chiều xưa - Thơ Phan Hoàng PhươngVàng ở Tourane - Đào Trọng KhánhCầu vồng bảy sắc – Truyện ngắn Phan Thị Thu LoanMột sáng Hải Vân - Thơ Nguyễn Vĩnh BảoThôn trang - Bùi Công MinhHoàng hôn Cà Mau - Nguyễn Văn TámÔng già – Thơ Thanh Quế