Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn Tám
26.05.2018
Những chiếc diều bằng giấy
Trẻ con thả lên trời
Đứt dây diều nằm lại
Giữa vòm cây chơi vơi
Tôi đứng nhìn diều giấy
Trắng phau giữa vòm xanh
Nhìn diều mà thương lạ
Một nỗi buồn mông mênh…

- Thiếu gió, diều nằm lại?
- Đứt dây, rơi nửa chừng?
Trẻ con giờ đâu mất
Người lớn qua dửng dưng?!
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Chiều Ngũ Hành Sơn - Thơ Mai Hữu PhướcPháo hoa – Thơ Lê Anh DũngRu anh thức - Thơ Đặng Nguyệt AnhCon nhồng Bù Đốp - Truyện ngắn Quế HươngNgười đẹp xứ hữu nhân – Truyện ngắn Phan Đức NamMây trắng trên cao - Hoàng Nhật TuyênMười năm – Thơ Đinh Thị Như Thúy Đọc thơ bạn giữa rừng – Thơ Nguyễn Văn TámRẽ sóng - Tản văn Nguyễn Thị Anh ĐàoNgày rộng – Thơ Nguyễn Nhã Tiên