Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn Tám
26.05.2018
Những chiếc diều bằng giấy
Trẻ con thả lên trời
Đứt dây diều nằm lại
Giữa vòm cây chơi vơi
Tôi đứng nhìn diều giấy
Trắng phau giữa vòm xanh
Nhìn diều mà thương lạ
Một nỗi buồn mông mênh…

- Thiếu gió, diều nằm lại?
- Đứt dây, rơi nửa chừng?
Trẻ con giờ đâu mất
Người lớn qua dửng dưng?!
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Dấu yêu – Thơ Lê Huy HạnhMũi tên đỏ - Truyện ngắn của Phạm Thanh ThúyKhung cửa gỗ - Đinh Quỳnh NhưNếu Thượng đế chơi trò rung chuông – Trần Nhã ThụyDòng xưa chuyện kể - Tường LinhCác cô gái Đài quan sát – Thơ Bùi Công MinhPháo hoa sông Hàn thăng hoa – Thơ Lê Anh DũngLục bát tháng mười – Thơ Trần Khoái“Hai mươi bài thơ tình và một bản Tuyệt vọng ca” của Pablo NerudaNhà thơ LƯU TRÙNG DƯƠNG (1930-2014)