Những cánh diều – Thơ Nguyễn Văn Tám
26.05.2018
Những chiếc diều bằng giấy
Trẻ con thả lên trời
Đứt dây diều nằm lại
Giữa vòm cây chơi vơi
Tôi đứng nhìn diều giấy
Trắng phau giữa vòm xanh
Nhìn diều mà thương lạ
Một nỗi buồn mông mênh…
- Thiếu gió, diều nằm lại?
- Đứt dây, rơi nửa chừng?
Trẻ con giờ đâu mất
Người lớn qua dửng dưng?!
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Sông quê ngày cũ – Thơ Nguyễn Hoàng SaSự biến đổi của luật tục người Katu - Đỗ Thanh TânNăm tháng không quên – Bút ký Nguyễn KiênTôi ngồi bên này bờ rào thời gian –Thơ Thanh QuếDòng sông quê vẫn ru giấc ngủ các chị, các anh – Thanh QuếKhúc quê – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Tản mạn mùa thu – Thơ Quốc LongVị mặn cuối ngày – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoĐệ nhất game thủ – Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu SươngThổi đi từng cơn gió bấc - Nguyễn Nhã Tiên