Mười năm – Thơ Đinh Thị Như Thúy
03.06.2017
Thật không dễ đi vào nỗi nhớ của một người
rồi tồn tại như một khối u
chúng ta đã có đôi niềm vui
giữa thật nhiều trốn chạy
đỉnh núi kia là nơi ta hứa sẽ đến.

Thật không dễ đi ra khỏi ký ức của một người
những di căn bên trong nhan sắc
cái chết nằm kề
chúng ta đã thật giống nhau
khi đốt cháy xác thân mình
cho một điều dường như vô ích.
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Đà Nẵng tuổi bốn mốt - Bùi Văn TiếngGió của đời anh - Thơ Bùi Công MinhCây ốc đảo quán VănĐêm miết nhoài ngọn cỏ ngoại ô – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoKhúc say tình cờ - Thơ Thường KhamDấu hỏi – Thơ Nguyễn Hoàng SaGửi một người đàn bà xấu số - Thơ Bùi Công MinhQuảng Nam hay cãi: Cãi mới tồn tại - Hồ Trung TúCác bậc thang – Thơ Phan Tuy AnTháng Mười Hai – Thơ Bùi Công Minh