Mười năm – Thơ Đinh Thị Như Thúy
03.06.2017
Thật không dễ đi vào nỗi nhớ của một người
rồi tồn tại như một khối u
chúng ta đã có đôi niềm vui
giữa thật nhiều trốn chạy
đỉnh núi kia là nơi ta hứa sẽ đến.

Thật không dễ đi ra khỏi ký ức của một người
những di căn bên trong nhan sắc
cái chết nằm kề
chúng ta đã thật giống nhau
khi đốt cháy xác thân mình
cho một điều dường như vô ích.
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Câu chuyện Đà Nẵng - Thái Bá LợiKết thúc có hậu - Truyện ngắn Vị TĩnhTiếng vó ngựa – Hoàng DuyRừng Trà My thời chống Mỹ - Phan Thị Phi PhiGửi một người đàn bà xấu sốPhố đông người - Phạm Thúy NgaPhương người – Thơ của Trần Xuân LinhBóng một người – Thơ Ngân VịnhNgọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoTừ những nhịp cầu – Đặng Phương Trinh