Phiến đá – Thơ Bùi Minh Vũ
06.11.2016
Có thể em sẽ không nhận ra tôi
Không nhận ra
Khuôn mặt này ướt đẫm sương đêm
Môi còn một vệt trăng vắt ngang
Mắt còn một vệt cứa của làn hương em rớt lại

Tóc tôi là gió hai vì sao nhòa
thanh âm vênh vao
miệng là một chiếc hố tư tưởng
nhai những giấc mơ và nhả ra hài cốt ái tình
Khi đêm thức
tôi thấy những chiếc lá khóc
Tắm thân thể tôi bên bờ hoang nơi em
Từng ăn cỏ dại
Trăng mặc áo
Gió mặc quần
Tôi như phiến đá trơ trơ
Trách gì bia miệng?
B.M.V
Có thể bạn quan tâm
Giọt ngâu - Nguyễn Thị Anh ĐàoLoay hoay hai cảnh Phố - Quê - Tản văn Phạm Thị Hải DươngQua cầu cùng em – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngKý ức Dã quỳ - Trần Nguyên HạnhUống rượu một mình - Thơ Mai Hữu PhướcNgày trở gió – Thơ Ngân VịnhKhai thác tiềm năng du lịch quận Liên Chiểu thành phố Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàThơ Nguyễn Hoàng SaTiếng khuya – Thơ Nguyễn Nhã TiênCái phi thời gian và thời gian như phi trong “Trúng số độc đắc” - Bùi Văn Tiếng