Phiến đá – Thơ Bùi Minh Vũ
06.11.2016
Có thể em sẽ không nhận ra tôi
Không nhận ra
Khuôn mặt này ướt đẫm sương đêm
Môi còn một vệt trăng vắt ngang
Mắt còn một vệt cứa của làn hương em rớt lại

Tóc tôi là gió hai vì sao nhòa
thanh âm vênh vao
miệng là một chiếc hố tư tưởng
nhai những giấc mơ và nhả ra hài cốt ái tình
Khi đêm thức
tôi thấy những chiếc lá khóc
Tắm thân thể tôi bên bờ hoang nơi em
Từng ăn cỏ dại
Trăng mặc áo
Gió mặc quần
Tôi như phiến đá trơ trơ
Trách gì bia miệng?
B.M.V
Có thể bạn quan tâm
Nói với con - Phạm Doanh Chiếc bóng sau một cơn mưa - Thơ Đỗ Tấn ĐạtGiữa trơ trụi - Bùi Công MinhMười bông sen trắng…Thơ Lê Huy HạnhSen - Truyện Trần Nguyễn Yến NhiẢo Ảnh - Truyện ngắn Lê DạDăm ba hạnh phúc ngắn – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoHạnh phúc – Thơ Tất HanhĐà Nẵng và Hải Phòng: Sáu mươi năm tình nghĩa - Bùi Văn Tiếng“Phố rêu” - Hồn phố cổ trong tranh họa sĩ Duy Ninh - Vũ Ngọc Giao