Ru anh thức - Thơ Đặng Nguyệt Anh
30.09.2015
Mẹ ru anh ngủ ngày xưa
em ru anh thức nắng mưa cuối đời
mẹ ru yên ấm biển trời
ru anh em biết chọn lời nào đâu

Sông dài về đáy biển sâu
con chim về tổ
con tàu về ga
ru cùng trời đất bao la
hồn mê lộ
biết lối mà tìm không
Ru thuyền
say sóng
say giông
ru anh say giấc thức ròng vì em
lời ru mía tím lên men
vun về sợi rối tơ chèn
gỡ đau…
Ru cùng tháng bảy mưa ngâu
giêng hai hương bưởi
hương cau ngát nồng
ru đèn anh có thức chong
lời ru em ngọt
đi vòng mắt cay…
Thức đi qua tháng qua ngày
qua mênh mang ánh trăng gầy xa-soi
bởi ru không vẹn một lời
để anh thức suốt một đời…
người ru.
Đ.N.A
Có thể bạn quan tâm
Em đánh rơi nỗi nhớ bên dòng Đak Bla – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Chiều cuối năm viếng mộ con - Thơ Nguyễn Ngọc HạnhTổng quan về việc đặt tên đường phố ở Tourane/Đà Nẵng từ năm 1902 đến năm 1996 - Bùi Văn TiếngBến khát - Thơ Tất HanhNgười đàn bà mơ-Thơ Đoàn Minh ChâuVề với Phú Ninh như về với người tình - Trần Nguyên HạnhTháng mười hai – Thơ Bùi Công MinhGhi vội ở Viêng Chăn – Thơ Bùi Công MinhBản hợp đồng tình yêu quá hạn - Nguyễn Nho Thùy Dương“Làm người tử tế, Dễ không?” – Bùi Văn Tiếng