Chiều cuối năm viếng mộ con - Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh
05.10.2015
có điều gì ẩn sâu trong ngực
chiều cứ đi qua
chiều xuống chậm dần
tôi cùng với hoàng hôn
tím ngắt
ai rót vào đêm giọt lệ ly tan

ai rót vào tôi chén rượu tràn
uống thế nào đây
vơi nhớ thương
ai dán tiếng cười con tôi
rong rêu bia đá
lấp lánh hoàng hôn giữa nghĩa trang
ẩn ức điều gì trong đôi mắt con
mà ray rứt nỗi niềm trần thế
có điều gì như là dâu bể
mà lòng cha quặn thắt đến bao giờ
đêm cay xè
đêm tràn nước mắt
giữa đời này đâu thực đâu mơ
con cứ mãi rơi như giọt lệ
để nghìn trùng lấp lánh trang thơ...
N.N.H
Có thể bạn quan tâm
Cửa sau thành phố - Truyện Trần Nhã Thụy Người Đà Nẵng với bán đảo Sơn Trà - Bùi Văn TiếngMùa đậu phộng - Truyện ngắn Y NguyênTản mạn Đà Nẵng Xuân Mậu Tuất - Bùi Văn TiếngVề Ngũ Hành Sơn - Lê Xuân CừGửi người làm bảo tàng Cội Nguồn - Thơ Bùi Công MinhThở - Thơ Trần TuấnCó một dòng sông chảy ngược - Truyện ngắn Thu LoanSao con cứ mãi rong chơi như thế này? – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngHồn biển – Thơ Nguyễn Văn Tám