Dấu phù vân – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
15.06.2017
Ẩn từng ngón tay thon
hừng đông viên gạch đỏ
giấc mơ tôi từ đó
ngấn tích trên tay người
Ngọn lửa reo tiếng cười
tro lặn vào trí nhớ
ngày đi tan vào gió
làm sao tìm dấu chân
Tôi làm đất hồng hoang
chờ mùa xuân đến vỡ
mong manh từng cọng cỏ
hái bao lần cành sương
Giờ hai tay hoàng hôn
em gom chiều nắng úa
chưa đốt mà tôi khói
bay giữa trời mênh mông .
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Tiếng sóng rất gần - Truyện ngắn của Phan Cung ViệtBóng tối – Thơ Trần TuấnMẹ tôi đang gieo thóc – Thơ Thanh QuếMang mang – Thơ Nguyễn Thanh KimMiền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngThổi đi từng cơn gió bấc - Nguyễn Nhã TiênThương người - Thương mình - Lê Anh DũngNgõ xưa - truyện ngắn Hương NghĩaCầu vồng bảy sắc – Truyện ngắn Phan Thị Thu LoanXuân muộn - Truyện ngắn của Bùi Thị Sơn