Dấu phù vân – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
15.06.2017
Ẩn từng ngón tay thon
hừng đông viên gạch đỏ
giấc mơ tôi từ đó
ngấn tích trên tay người
Ngọn lửa reo tiếng cười
tro lặn vào trí nhớ
ngày đi tan vào gió
làm sao tìm dấu chân

Tôi làm đất hồng hoang
chờ mùa xuân đến vỡ
mong manh từng cọng cỏ
hái bao lần cành sương
Giờ hai tay hoàng hôn
em gom chiều nắng úa
chưa đốt mà tôi khói
bay giữa trời mênh mông .
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Một đêm ở cổng trời – Truyện ngắn Kiều VượngXin đừng bao giờ quên – Thơ của Dũng HiệpEm – Thơ Lê Huy HạnhHà Nội, buổi chiều yên - Thơ Bùi Công MinhĐêm ở làng – Thơ Quang QuýBiển - Truyện ngắn Sử Hà Hạnh NhiMơ vườn lạnh - Đinh Thị Như ThúyLít, người gác chắn can đảm - Truyện ngắn Ma Văn KhángQuế Sơn – Thơ Nguyễn Hoàng SaCuộc đời mấy chốc - Hoa Níp