Rừng mặn – Thơ Nguyễn Nho Khiêm
11.12.2012
Muối
hạt ngọc của biển
dâng người.

vùng cao một thời khốc liệt
đốt cỏ tranh thay muối
biển xa cồn cào sóng
khôn nguôi!
em gái Cà Tu mười chín tuổi
nằm lại bên đồi gùi muối trắng
nay tìm lại được em
muối thấm vào lòng đất.
thăm lại vùng cao
muối tinh khiết về đầy từng bếp
miệng tôi bỗng nhạt
khi mắt rừng hoang lạnh người xưa.
NNK
Có thể bạn quan tâm
Ngẫu hứng với Thu Bồn - Nguyễn Nhã Tiên Tiếng chim đã tắt trong rừng – Thơ Bùi Công MinhBước chân trời đất vô thường – Thơ Ngân VịnhKhoảng lặng – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngBùa em sắc tím – Thơ Mai Hữu Phước“Làm người tử tế, Dễ không?” – Bùi Văn TiếngSinh nh@t – thơ Nguyễn Trung Bình*Bến xưa – Thơ Trọng QuyếtMùa Trăng Hờn – Thơ Văn ThảnhEm xa – Thơ của Lê Huy Hạnh