Rừng mặn – Thơ Nguyễn Nho Khiêm
11.12.2012
Muối
hạt ngọc của biển
dâng người.

vùng cao một thời khốc liệt
đốt cỏ tranh thay muối
biển xa cồn cào sóng
khôn nguôi!
em gái Cà Tu mười chín tuổi
nằm lại bên đồi gùi muối trắng
nay tìm lại được em
muối thấm vào lòng đất.
thăm lại vùng cao
muối tinh khiết về đầy từng bếp
miệng tôi bỗng nhạt
khi mắt rừng hoang lạnh người xưa.
NNK
Có thể bạn quan tâm
Có một chiều Vũng Rô – Thơ Lê Anh DũngSương khói đàn ông - Truyện ngắn Phan Cung ViệtDấu phù vân – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Bến mơ hồ - Thơ Nguyễn Hoàng SaGiữa mùa nắng vàng - Nguyễn Đức SơnTiếng khuya-Thơ Nguyễn Nhã TiênThăm trường - Thơ Lê Văn Hiểu Như vết cắt không nguôi – Thơ Hồng HạnhChỉ một giờ bay là anh đến được – Thơ Bùi Công MinhDòng chảy cuộc đời - Vĩnh Thông