Rừng mặn – Thơ Nguyễn Nho Khiêm
11.12.2012
Muối
hạt ngọc của biển
dâng người.

vùng cao một thời khốc liệt
đốt cỏ tranh thay muối
biển xa cồn cào sóng
khôn nguôi!
em gái Cà Tu mười chín tuổi
nằm lại bên đồi gùi muối trắng
nay tìm lại được em
muối thấm vào lòng đất.
thăm lại vùng cao
muối tinh khiết về đầy từng bếp
miệng tôi bỗng nhạt
khi mắt rừng hoang lạnh người xưa.
NNK
Có thể bạn quan tâm
Bài ca xanh - Thơ Phan Tuy AnLỗi mùa – Thơ Nguyễn Hoàng SaNgười ăn phố - Phạm Thị Hải DươngGiấc mơ chuông gió – Thơ Bùi Mỹ HồngBờ bãi riêng tôi – Thơ Nguyễn Nhã TiênCẩm Lệ - Thơ Lê Anh DũngĐá đỏ - Phan Xuân Hậu.Nguyên quán – Thơ Lê Anh DũngTuồng - không chỉ là nghệ thuật sân khấu - Hồ Trung TúÝ nghĩa của những mô-típ trang trí trên đình, miếu ở Đà Nẵng - Đinh Thị Trang