Sông Lô – Thơ Đinh Thị Như Thúy
10.08.2015
Bạn viết về sương về khói
Nhắc tôi nhớ nhiều sông Lô
Một chiều dừng chân mà ngỡ
Khói sương bạc trắng đôi bờ
Sương ở trên trời rơi xuống
Khói từ mặt đất bay lên
Người đi ừ thì va vấp
Khói sương làm mắt ướt mềm
Ừ thì đưa tay mà nắm
Giữ hoài sương khói sông Lô
Mai ngày về xa phố nhớ
Ơi sương ơi khói bơ phờ
Sông Lô vẫn trôi lừng lững
Lêu bêu dăm vạt bọt bèo
Kể chi nào sương nào khói
Nào người kinh ngạc ngó theo
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
LỜI NGUYỀN SA MẠC – Truyện ngắn của Hạo NguyênBiển trắng - Nguyễn Văn TámDọc mù sương - Thơ Trần Tuấn Nét cong - Nguyễn Tiến MinhTrở vềThơ tình Khương Hữu Dụng - Hồ Hoàng ThanhTìm phố - Nguyễn Nho KhiêmBảo tồn làng nghề nước mắm Nam Ô - Đà Nẵng - Đinh Thị Trang Tiếng chim đã tắt trong rừng – Thơ Bùi Công MinhGiao mùa – Thơ của Lê Huy Hạnh