Sông Lô – Thơ Đinh Thị Như Thúy
10.08.2015
Bạn viết về sương về khói
Nhắc tôi nhớ nhiều sông Lô
Một chiều dừng chân mà ngỡ
Khói sương bạc trắng đôi bờ
Sương ở trên trời rơi xuống
Khói từ mặt đất bay lên
Người đi ừ thì va vấp
Khói sương làm mắt ướt mềm

Ừ thì đưa tay mà nắm
Giữ hoài sương khói sông Lô
Mai ngày về xa phố nhớ
Ơi sương ơi khói bơ phờ
Sông Lô vẫn trôi lừng lững
Lêu bêu dăm vạt bọt bèo
Kể chi nào sương nào khói
Nào người kinh ngạc ngó theo
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Nhà báo và chữ nghĩa - Bùi Văn TiếngMưa rào tháng Ba và nàng Bân - Đào Phi CườngBinh bộ Thượng thư Nguyễn Văn Điển - Vũ Hoài AnNhà em bên kia sông – Thơ Nguyễn Nhã TiênNgười vô gia cư bên đường - Bùi Công MinhThổi đi từng cơn gió bấc - Nguyễn Nhã TiênKhêu ngọn đèn-Chùm truyện rất ngắn của Võ Anh MinhVề thăm nội - Nguyễn Nho Thùy DươngChiều - ta và bóng – Thơ Hoài Bảo Du Miền Hải Vân Quan - Nguyễn Nho Thùy Dương