Thoáng chiều hồ Tây – Thơ Hải Thanh
21.08.2016
Có đôi mắt
chẳng biết bao lần
đầm lệ xót
trước hồ Tây mờ mịt những ly chiều
ta gom mấy mảnh mặt trời xô dạt
trải chiếu buồn nhấm nháp nỗi hanh heo

Dưới lòng sâu
cái bóng chùng chình trăm nghìn đợt sóng
cúi nhìn trời lóng ngóng thả thuyền mây
thoang thoảng gió một làn mong mỏng
cũng ấm lên giấc mộng chưa đầy
Hồ nghiêng trôi
hồn ta trôi
mãi thế
những chiếc lá mỏng manh
chưa ghé một bến bờ
và hồ Tây gần mưa nguồn xa chớp bể
vẫn mơ màng như thể bóng người xua…
H.T
Có thể bạn quan tâm
Nhà ngoại tôi trăng lên – Thơ NGUYỄN GIÚPNhững mảnh ký ức – Truyện Phan Thị Thảo HạnhNhặt trăng - Vũ Ngọc GiaoĐôi điều bày tỏ - Thơ Ngân VịnhLàng bên kia sông – Trần Đức TiếnThực trạng và những đặc trưng trong sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàTạm biệt Huế - Thơ Thu BồnTrời đói chim – Thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh Ru cỏ - Thơ Trần Quang QuýLỗi mùa – Thơ Nguyễn Hoàng Sa