Thoáng chiều hồ Tây – Thơ Hải Thanh
21.08.2016
Có đôi mắt
chẳng biết bao lần
đầm lệ xót
trước hồ Tây mờ mịt những ly chiều
ta gom mấy mảnh mặt trời xô dạt
trải chiếu buồn nhấm nháp nỗi hanh heo
Dưới lòng sâu
cái bóng chùng chình trăm nghìn đợt sóng
cúi nhìn trời lóng ngóng thả thuyền mây
thoang thoảng gió một làn mong mỏng
cũng ấm lên giấc mộng chưa đầy
Hồ nghiêng trôi
hồn ta trôi
mãi thế
những chiếc lá mỏng manh
chưa ghé một bến bờ
và hồ Tây gần mưa nguồn xa chớp bể
vẫn mơ màng như thể bóng người xua…
H.T
Có thể bạn quan tâm
Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo… - Bùi Văn TiếngSắc Sen cuối hạ - Tản văn Lam Hạ Thơ Ngân VịnhChuyện một người tử tế - Trần PhiêuNgọn đèn đứng gác - Ký Viên Phúc QuânNgọt đắng tình người - Truyện ngắn Thanh NguyênĐó có phải là xứ sở của hoa thiên điểu? - Thơ Đinh Thị Như ThúyỞ biển – Thơ Thái Nam AnhBuổi sáng – Thơ Phạm ĐươngTín ngưỡng thờ Ngũ Hành ở Đà Nẵng - Đinh Thị Trang