Trên sân ga – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
10.09.2018
Con tàu hút xa
em lùi lũi với vô hình
tiếng rít đường ray như xuyên tim
trơ vơ đường vắng
một mình em...

Nẻo về không anh sao dài quá
thời gian loãng chẳng bóng chim tìm bạn
chợt thất thần tiếng gió thở than
và em
một mình giữa lặng câm
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Nhà văn quèn & đạo diễn lừng lanh - Trần Nhã Thụy Cánh thiên di – Thơ Nguyễn Minh HùngLắng nghe – Thơ Lê Huy HạnhĐường ta đi dài theo đất nước - Nguyễn Thị Thu SươngCŨNG MỘT CON NGƯỜI... Thơ Lê Đắc ThanhGa tình yêu – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoNói vậy thôi – Thơ Lê Huy HạnhKhi ta biết có nhau ; Vô thường - Như NgọcVua Thủy Tề là con rể làng tớ - Truyện Trần Đức TiếnTrăng – Thơ Bùi Mỹ Hồng