Lòng trôi Tràng An – Thơ Quốc Sinh
01.12.2016
mênh mông
thinh lặng thiên nhiên
dòng
mênh mông nước
nối liền mênh mông
đỉnh xanh dựng tiếp đỉnh xanh
thuyền
đi một chiếc mà thành
thênh thang
lòng tôi
trôi
giữa Tràng An
trong non nước đổ trăm ngàn niềm thiêng
bao nhiêu
thinh lặng thiên nhiên
xưa
bao nhiêu
khói về miền sương
nay.
Q.S
Có thể bạn quan tâm
Chợt một lần - Lê Huy HạnhChạm phải hòa Bắc - Trần Trình Lãm Vòng xoáy - Truyện ngắn Lê DạLót ổ tình trong vườn cây đang ngủ - Thơ Bùi Mỹ HồngNghề đan thúng chai ở Đà Nẵng - Nguyễn Ngọc GiaoNgôn ngữ chính luận trong Tạp văn Phan Thị Vàng Anh - Nguyễn Đăng KiênGió của đời anh - Thơ Bùi Công MinhBiển đêm - Trần Trình LãmVũ khúc trắng - Thơ Phan Hoàng Đêm báo bão – Thơ Nguyễn Tam Phù Sa