Lòng trôi Tràng An – Thơ Quốc Sinh
01.12.2016
mênh mông
thinh lặng thiên nhiên
dòng
mênh mông nước
nối liền mênh mông
đỉnh xanh dựng tiếp đỉnh xanh
thuyền
đi một chiếc mà thành
thênh thang

lòng tôi
trôi
giữa Tràng An
trong non nước đổ trăm ngàn niềm thiêng
bao nhiêu
thinh lặng thiên nhiên
xưa
bao nhiêu
khói về miền sương
nay.
Q.S
Có thể bạn quan tâm
Khai thác tiềm năng du lịch quận Liên Chiểu thành phố Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàNhà thơ Nguyễn Nho KhiêmVề thăm nội - Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương Vô bờ cảo thơm – Thơ Lê Anh DũngBài thơ chưa đề tên – Thơ Nguyễn Huy DungDấu vết -Truyện ngắn Nguyễn Danh LamNhà văn Nguyễn Một - Người mắc nợ ký ứcĐôi điều bày tỏ - Thơ Ngân VịnhNgụ ngôn một dòng sông – Thơ Nguyễn Nhã TiênGiọt sương…- Thơ Lê Huy Hạnh