Lòng trôi Tràng An – Thơ Quốc Sinh
01.12.2016
mênh mông
thinh lặng thiên nhiên
dòng
mênh mông nước
nối liền mênh mông
đỉnh xanh dựng tiếp đỉnh xanh
thuyền
đi một chiếc mà thành
thênh thang

lòng tôi
trôi
giữa Tràng An
trong non nước đổ trăm ngàn niềm thiêng
bao nhiêu
thinh lặng thiên nhiên
xưa
bao nhiêu
khói về miền sương
nay.
Q.S
Có thể bạn quan tâm
Đổi mới tư duy tiểu thuyếtEm từ biển mặn – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngNhững giọt nước mắt - Ngô Khắc TàiKhi Tổ quốc ở nơi đầu sóng! - Huỳnh Viết TưNgười về - Truyện ngắn Nguyễn Xuân DiệuMẹ tôi đang gieo thóc – Thơ Thanh QuếChùm thơ của Trần Phương KỳĐêm ở làng – Thơ Quang QuýĐeo kính xem phim mờ - Truyện ngắn của Mai HươngMùi thuốc súng – Truyện ngắn Nguyễn Văn Thọ