Lòng trôi Tràng An – Thơ Quốc Sinh
01.12.2016
mênh mông
thinh lặng thiên nhiên
dòng
mênh mông nước
nối liền mênh mông
đỉnh xanh dựng tiếp đỉnh xanh
thuyền
đi một chiếc mà thành
thênh thang

lòng tôi
trôi
giữa Tràng An
trong non nước đổ trăm ngàn niềm thiêng
bao nhiêu
thinh lặng thiên nhiên
xưa
bao nhiêu
khói về miền sương
nay.
Q.S
Có thể bạn quan tâm
Chiều nghĩa trang lặng gió - Thơ Phạm Minh Tâm Buổi sáng – Thơ Phạm ĐươngXin đừng bao giờ quên – Thơ của Dũng HiệpVề sông thiêng – Thơ Nguyễn Văn TámĐằng sau màu cỏ - Thơ Lê Văn HiếuKý ức xanh – Thơ Đinh Lê Vũ Nhân vật chính của vở kịch - Truyện ngắn Trọng ĐịnhMơ - Thơ Đoàn Minh ChâuDăm ba hạnh phúc ngắn - Nguyễn Nho Thùy Dương Tiếng chim đã tắt trong rừng – Thơ Bùi Công Minh