Lòng trôi Tràng An – Thơ Quốc Sinh
01.12.2016
mênh mông
thinh lặng thiên nhiên
dòng
mênh mông nước
nối liền mênh mông
đỉnh xanh dựng tiếp đỉnh xanh
thuyền
đi một chiếc mà thành
thênh thang

lòng tôi
trôi
giữa Tràng An
trong non nước đổ trăm ngàn niềm thiêng
bao nhiêu
thinh lặng thiên nhiên
xưa
bao nhiêu
khói về miền sương
nay.
Q.S
Có thể bạn quan tâm
Chùm thơ của Đông HàLỡ chuyến đò chiều – Thơ Tú AnhNhà văn quèn & đạo diễn lừng lanh - Trần Nhã Thụy Có nhiều khi…Thơ Lê Huy HạnhMàu xanh em – Thơ Nguyễn Nho Thủy DươngNgười tử tế - Vũ ĐãmHình tượng gà trong văn học dân gian Việt Nam - Huỳnh Thạch HàMột chuyến đi Lào – Ký sự Bùi Văn TiếngKhoảnh khắc với Hoàng thành – Thơ Nguyễn Nhã TiênNgười vùng cát - Bút ký của Hồ Hải Học