Lòng trôi Tràng An – Thơ Quốc Sinh
01.12.2016
mênh mông
thinh lặng thiên nhiên
dòng
mênh mông nước
nối liền mênh mông
đỉnh xanh dựng tiếp đỉnh xanh
thuyền
đi một chiếc mà thành
thênh thang

lòng tôi
trôi
giữa Tràng An
trong non nước đổ trăm ngàn niềm thiêng
bao nhiêu
thinh lặng thiên nhiên
xưa
bao nhiêu
khói về miền sương
nay.
Q.S
Có thể bạn quan tâm
Vấp dấu chân mình - Thơ Nguyễn Hoàng SaKhông phải tại em – Thơ Lê Huy HạnhGiữa trơ trụi - Bùi Công Minh Bầu trời nón lá – Thơ Lê Anh DũngQuan Công trong tín ngưỡng cư dân Đà Nẵng - Vũ Hoài AnHà Nội, buổi chiều yên - Thơ Bùi Công MinhBị bỏ quên - Đinh Lê VũThơ Nguyễn Thánh NgãKhông chịu lớn – Truyện ngắn Nguyễn Nhật HuyỪ thì em cứ xa - Thơ Ngân Vịnh