Lòng trôi Tràng An – Thơ Quốc Sinh
01.12.2016
mênh mông
thinh lặng thiên nhiên
dòng
mênh mông nước
nối liền mênh mông
đỉnh xanh dựng tiếp đỉnh xanh
thuyền
đi một chiếc mà thành
thênh thang

lòng tôi
trôi
giữa Tràng An
trong non nước đổ trăm ngàn niềm thiêng
bao nhiêu
thinh lặng thiên nhiên
xưa
bao nhiêu
khói về miền sương
nay.
Q.S
Có thể bạn quan tâm
Tín ngưỡng thờ cúng cô hồn của cư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàLời cây thùy dương – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngBên mộ Hàn Mặc Tử - Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương Tháng Ba - Truyện ngắn Trần Quỳnh NgaHoa xuyến chi - Lê Anh DũngNghề đóng ghe thuyền truyền thống ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangTình bạn mèo con – Truyện Kiều Thảo VyVới thu – Thơ Dương Đăng HuệChiều Phan Thiết – Thơ Cẩm LệNói vậy thôi – Thơ Lê Huy Hạnh