Tuổi bốn mươi – Thơ Hoàng Hoa
09.09.2017
Bốn mươi em vẫn một mình
Tóc xanh này thưở bình minh đâu rồi
Bốn mươi lòng cứ bồi hồi
Vàng phai hoa cúc, rối bời nhân duyên

Bốn mươi nào đã bình yên
Chợt thương, chợt ghét, chợt yêu, chợt buồn
Bốn mươi cuồng nộ mưa tuôn
Chòng chành bể biếc cánh buồm phôi pha
Bốn mươi lòng hóa vị tha
Nam mô di Phật nhẩn nha sân chùa
Bốn mươi như gió trở mùa
Nghĩ thương cho mẹ mơ lời : Ngoại ơi!
Bốn mươi tuổi quá nửa đời
Chập chờn mê thức gọi mời trước sau.
H.H
Có thể bạn quan tâm
Người sót lại của rừng cười - Truyện Võ Thị HảoNẻo đường – Thơ Nguyễn Minh HùngThổi đi từng cơn gió bấc - Nguyễn Nhã TiênGiữa mùa nắng vàng - Nguyễn Đức SơnChùm thơ của Đông HàẤn Độ - Phút Giây Ánh Sáng – Ghi chép Nguyễn Đông NhậtLót ổ tình trong vườn cây đang ngủ - Thơ Bùi Mỹ HồngKhông đề – Thơ Lê Huy HạnhCó một dòng sông chảy ngược - Truyện ngắn Thu LoanVậy là em đã về…- Thơ Lê Huy Hạnh