Vô thường – Thơ Nghi Thảo
24.07.2017
Giữa chiều gió lạc bơ vơ
trên đồi con nắng xác xơ bời bời
ca dao xưa nặng một lời
phải duyên phải nợ thành đời của nhau

ai xui vôi bạc trắng phau
bệch vào trầu quẩn thêm cau ra dòng
đem duyên mà trải ra đồng
cỏ thơm quyện lấy ngọt nồng rì xanh
đem nợ gieo thành mong manh
nhe tựa như khói tan tành chiều sương
nợ duyên buộc lấy yêu thương
cho em về với vô thường cùng anh.
N.T
Có thể bạn quan tâm
Thực trạng và những đặc trưng trong sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàBờ xanh cỏ hát - Phong HânQuảng bá tác phẩm văn học thời công nghệ số - Đinh Thị Như ThúyChân sóng - Đỗ Hàn Mù tăm – Truyện Trần Đức TiếnNhững ngọn gió khuya – Thơ Thanh QuếNói chuyện với con – Thơ Nguyễn Văn TámSương hồng - Truyện ngắn của Lê Minh KhuêEm – Thơ Lê Huy HạnhMón bánh xèo của mẹ - Trần Nguyên Hạnh