Vô thường – Thơ Nghi Thảo
24.07.2017
Giữa chiều gió lạc bơ vơ
trên đồi con nắng xác xơ bời bời
ca dao xưa nặng một lời
phải duyên phải nợ thành đời của nhau

ai xui vôi bạc trắng phau
bệch vào trầu quẩn thêm cau ra dòng
đem duyên mà trải ra đồng
cỏ thơm quyện lấy ngọt nồng rì xanh
đem nợ gieo thành mong manh
nhe tựa như khói tan tành chiều sương
nợ duyên buộc lấy yêu thương
cho em về với vô thường cùng anh.
N.T
Có thể bạn quan tâm
“Đạp xe khi trời gió” - Outhine BounyavongSen băng – Nguyễn Linh KhiếuGiọt mưa xuân – Thơ Phan Thu HồngMơ - Thơ Đoàn Minh ChâuSự dịch chuyển của bầy Linh Thủy – Thơ Đinh Công ThủyKhi Tổ quốc ở nơi đầu sóng! - Huỳnh Viết TưBồ câu nhỏ bên giáo đường xưa - Vũ Ngọc GiaoTiếng khuya - Nguyễn Nhã TiênTrăng bến Ngọi - Hoàng Chiến ThắngBên sông – Thơ Trường Thanh