Đà Nẵng mình tôi – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
27.05.2018
Và tôi ở chỗ ngày qua em ở
phía Sơn Trà đỉnh núi vẫn mây bay
sông Hàn vẫn trôi
tôi thì ngồi lại
nước xa xăm câu chuyện kể ngàn ngày
Đà Nẵng bây giờ em không có mặt
biển sóng mồ côi
thơ dại lũ còng

cát vẫn trắng những chiều đầy môi mắt
thiếu một vai gầy phố xá mênh mông
Mùa xuân rồi mơ
mùa hạ rồi trông…
lối Cổ viện đường quen hoa sứ nở
tôi đang ở nơi ngày xưa em ở
chuyện ngày qua thành cổ tích ven sông
Một ít công viên một ít hoàng hôn
ít ráng đỏ chiều mang về từ núi
gom góp đốt cho bài thơ lên khói
có em về Đà Nẵng bớt mình tôi.
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Vài bóng nhà thơ – Thơ Ngân VịnhVọng biển - Nguyễn Ngọc PhúCô nhóc mùa đông-Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Việt Tiếng khuya – Thơ Nguyễn Nhã TiênMũi tên đỏ - Truyện ngắn của Phạm Thanh Thúycái chết của những bông hoa - Thơ Đinh Thị Như Thúy Câu thơ mắc cạn - Nguyễn Ngọc Hạnh Gò Nổi – Thơ Nguyễn Hoàng SaNhững hạt mưa rào - Ngân VịnhNgày Mới Yêu - Thơ của Bùi Kim Anh