Đà Nẵng mình tôi – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
27.05.2018
Và tôi ở chỗ ngày qua em ở
phía Sơn Trà đỉnh núi vẫn mây bay
sông Hàn vẫn trôi
tôi thì ngồi lại
nước xa xăm câu chuyện kể ngàn ngày
Đà Nẵng bây giờ em không có mặt
biển sóng mồ côi
thơ dại lũ còng

cát vẫn trắng những chiều đầy môi mắt
thiếu một vai gầy phố xá mênh mông
Mùa xuân rồi mơ
mùa hạ rồi trông…
lối Cổ viện đường quen hoa sứ nở
tôi đang ở nơi ngày xưa em ở
chuyện ngày qua thành cổ tích ven sông
Một ít công viên một ít hoàng hôn
ít ráng đỏ chiều mang về từ núi
gom góp đốt cho bài thơ lên khói
có em về Đà Nẵng bớt mình tôi.
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Ru con – Thơ Nguyễn Văn TámNói với một người anh - Thơ Thanh QuếYBrơm – Thơ Bùi Công MinhNghề đan thúng chai ở Đà Nẵng - Nguyễn Ngọc GiaoVai trò của sông Cổ Cò với thương cảng Đà Nẵng - Hội An trong lịch sử - Vũ Hoài AnTrở về - Thơ Bùi Công MinhTháng mười – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương Lời cây thùy dương – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngNgược miền hoa ban - Tú AnhCô nhóc mùa đông-Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Việt