Rượu ủ kín vò – Thơ Ngân Vịnh
11.11.2015
Rượu ủ kín trong vò
qua bao mưa thu sấm rền
những mùa hè bỏ đi
những bông hồng tàn phai lần lượt
và lá vàng rơi rơi lấp lánh

Rượu ủ kín trong vò
nơi góc tối tăm nhất thế gian này
nơi mạng nhện chăng chằng chịt đêm dài
nơi chỉ có gián bò chuột rúc
Rượu ủ kín trong vò
rồi đến lúc
thắp sáng lòng bạn hiền và ta
thắp sáng phố cũ sông xưa
gió thổi bồng bềnh con thuyền trăng khuyết
N.V
Có thể bạn quan tâm
Chùm truyện ngắn của Lưu Đức TrungMùa cỏ hồng trên phố - Tản văn Nguyễn Thị Anh ĐàoSông Rùng cuối sương - Võ Thị Hạnh Thủy Chợt một lần - Lê Huy HạnhMá – Thơ Thanh QuếCột mốc thời gian – Thơ Nguyễn Đông NhậtBÀI CHÒI - Nghiên cứu của TRẦN HỒNGVề Mỹ Sơn, nhớ Kazik* - Thơ Bùi Công MinhThăm Cù Lao Chàm - Nguyễn Nho Thùy DươngCâu chuyện tình cờ và người lính không có võng - Nguyễn Vĩnh