Rượu ủ kín vò – Thơ Ngân Vịnh
11.11.2015
Rượu ủ kín trong vò
qua bao mưa thu sấm rền
những mùa hè bỏ đi
những bông hồng tàn phai lần lượt
và lá vàng rơi rơi lấp lánh

Rượu ủ kín trong vò
nơi góc tối tăm nhất thế gian này
nơi mạng nhện chăng chằng chịt đêm dài
nơi chỉ có gián bò chuột rúc
Rượu ủ kín trong vò
rồi đến lúc
thắp sáng lòng bạn hiền và ta
thắp sáng phố cũ sông xưa
gió thổi bồng bềnh con thuyền trăng khuyết
N.V
Có thể bạn quan tâm
Nước mắt màu xanh thẫm - Nguyễn Văn ThiệnTướng về làng – Thơ Lê Anh DũngThần sắc đẹp - Truyện ngắn Hồ Thủy GiangTôi với tôi xung khắc - Thơ Thanh QuếNày đốm lửa – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoPhiến đá – Thơ Bùi Minh Vũ Sáng mùng một uống trà với bạn - Phan Đình MinhPhố của tôi - Trần Nguyên HạnhTản mạn Đà Nẵng Xuân Mậu Tuất - Bùi Văn TiếngEm từ biển mặn - Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương