Khoảnh khắc với Hoàng thành – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
22.02.2019
Làm sao giải mã được em
nghìn năm và nghìn năm nữa
sự sống nhân danh ngọn lửa
kể lể qua mỗi tàn tro
Xạc xào lá kể hư vô
thu đi quạch màu ngói đỏ
rêu xanh con đường sử cổ
tầng tầng chống chọi lãng quên
Những sao Văn giăng hằng đêm
lung linh tài hoa nhan sắc
ngút ngàn dấu chân trước mặt
vô tận con đường sau lưng
Đền đài vời vợi tịch ngôn
long lanh mắt người truyền thuyết
biếc xanh bầu trời Tháp Bút
mây trắng dìu dặt tâm hồn
Thăm thẳm ánh nhìn mênh mông
hoa khói đầy tay tôi nhặt
cô gái hái sen ngày ấy
thả sóng bây giờ Hồ Tây
Xin nghìn năm khoảnh khắc này
hồi quang dọi từng gạch vỡ
vĩnh hằng tro than bụi đỏ
lặng câm tôi cháy thành lời.
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Trở lại đoạn kết Truyện Kiều - Nguyễn Minh HùngKhi ta biết có nhau ; Vô thường - Như NgọcNhững mảnh ký ức – Truyện Phan Thị Thảo HạnhSóng vỗ bờ - Truyện ngắn Hoài SangBình phong: Dấu ấn văn hóa tại các di tích kiến trúc ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangCún cưng - Bùi Tự LựcTheo chân người hành khất - Thơ của Nguyễn Minh Ngọc Khúc quê – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Thảo Nguyên - Nguyễn Văn ThiệnQuế Sơn – Thơ Nguyễn Hoàng Sa