GIỚI THIỆU SÁCH
Đi với niềm tin làm lành lặn con tim (*)

Nguyễn Văn Mới vào chiến trường Campuchia năm 1979. Năm 1981 xuất ngũ và học tại khoa Điện - Đại học Bách khoa Đà Nẵng. Năm 1986 ra trường và làm việc trong lĩnh vực xây dựng, hiện phụ trách Công ty TNHH Xây dựng & Dịch vụ kỹ thuật Thảo Tân, Đà Nẵng. Tập thơ Người bệnh & những cơn bạo bệnh là một trải nghiệm của anh với thơ…

Người bệnh & những cơn bạo bệnh có một vài câu thơ đề cập trực tiếp đến bệnh tật: Mớ tóc rối và một trời bệnh hoạn (Khóc), Thấy mình già nua bệnh tật xấu xí và tội nghiệp (Rất vội vàng)... Nhưng ngay cả các câu thơ đó, "người bệnh" và "những cơn bạo bệnh" vẫn là hình tượng biểu trưng của thi ca, của cái muốn nói qua cách nói của tác giả. Đó là nỗi đau ốm cả thể xác lẫn tinh thần chính mình và những người thân yêu, là dằn vặt quặn thắt của trải nghiệm Không chỉ là khả năng là sự chuẩn bị là sự già dặn hay non yếu (Không đề) để ứng xử với T-H-Ơ theo cái cách Sẽ có một ngày ta muốn mình được điếc/ Ngồi bên em nghe em bảo ta rằng...(Bất chợt bài thơ tặng vợ). Từ đó, chủ thể xuất hiện theo nhiều chiều kích trong ngôn ngữ phức hợp nhất quán.

"Người bệnh" thảng thốt trước "những cơn bạo bệnh" dễ thường đã quá ba mươi năm (nếu tính từ bài thơ đầu viết năm 1979). Thời gian hồ dễ làm tan chảy một trái tim yêu đến tận cùng:

Dù thời gian gieo mầm bệnh hoạn làm tình yêu không còn sáng trong?!

Dù với thời gian dưới gốc cây đại thụ chỉ còn khoảng trời hoang vắng?!

(Mười năm thời yêu nhau)

Sự tha hóa biến thành nỗi ám ảnh:

Sợ lắm nếu phải làm chiếc trống gióng lên những điều vô nghĩa

(Viết nhân ngày đầy tháng Cu Ngói Đất)

Câu - thơ - hỏi này có sự giằng xé của chính người viết về mọi nẻo, trong đó có sự giằng xé của chữ:

Không lẽ chỉ đi trên con đường quen để làm nỗi đau mới lại

(Tình yêu?)

Và cô đơn đương nhiên là bạo bệnh đồng thời là vinh dự mà Đấng Sáng Tạo không hào phóng ban phát cho mọi nghệ sĩ. Để rồi khi Cảm tạ Thiên Thần, cái tôi cô lẻ ấy nhận ra:

Đợi đến một ngày mai - rất gần rất xa rất mông lung và rất vội

Em không nên nghĩ gì

chỉ ngồi yên

nhìn mình

nhìn tôi

và khóc

Còn tôi

nhìn em buồn và tôi cười mật đắng

Thấy mình thật giàu có trong mờ sương huyễn hoặc

và quá sức

lẻ loi…

Ở tập thơ này, trong "những cơn bạo bệnh" của đời mình, như thiên chức vốn có của thơ ca, tác giả sáng tác những câu thơ khỏe khoắn, tươi mới, mượt mà, thấm thía. Trong bài Mười năm thời yêu nhau có hình ảnh êm ái và náo động:

Anh và em hai chú kiến cần cù

Trên đường gồ ghề tha miếng mồi cũng gồ ghề về tổ để chia sẻ cho đàn

Và tìm niềm vui trong nỗi vật vờ gian lao ấy

Trong Ấn tượng về cái đẹp, suy nghiệm về tình yêu, về cay đắng, về đơn côi thật nhuần và sắc:

Ấy là khi mùa đông có những đêm ngắn nhất

Và ánh hoàng hôn là sự nhíu mày nuối tiếc của một ngày

Ấy là khi nụ cười đau đớn kia chỉ một mình em đón biết

Dẫu vang trời bao khổ lụy ưu phiền

Lòng hoang vắng rã rời tựa vào lòng lạ xa gần gụi

Vững tin vào cái đẹp đơn côi của thế gian này

Bài thơ Tặng vật có một món quà cho kẻ lữ hành chữa trị vết thương:

Đi với niềm tin làm lành lặn con tim

Ngay trong giây phút Rất vội vàng, những dòng thơ cơ hồ sương khói tà dương nhưng lại báo hiệu cho một triêu nhan sắp sửa:

Có lẽ tuổi già đã lén đi vào mình tự lúc nào

Và đang tập trận

Mình đã nghe thấy tiếng gọi của nhàn nhã

Của xa xăm

Tiếng gọi của trời xanh mây trắng

Và những yên bình tự cõi thẳm sâu nào

Mình đã biết nhìn những ân tình những thù hận bằng con mắt khác

Mình đã có nhiều hơn những niềm trắc ẩn ở trong lòng

Rồi từ đó, thơ tuôn chảy chẳng nề hà, chẳng lo lắng về kỹ thuật, về cấu trúc hình tượng, về sắp đặt ngôn từ. Nguyễn Văn Mới (còn có bút danh Hà Tân) học cùng trường với tôi thời trung học. Nhà tôi và Mới đối diện nhau, nhìn nhau qua cái Chợ Chiều ồn ào và buồn bã nằm cạnh bến đò dưới chân cầu Vĩnh Điện. Rồi mỗi người trôi theo "cuộc hý trường" không ai biết trước. Mới vào bộ đội, tham gia chiến trường Campuchia, viết mấy bài ký và làm thơ đỡ buồn. Rồi về trường đại học. Rồi rong ruổi với những công trình xây dựng. Rồi chung sống với bao trồi sụt, dằn xóc, với sự liều lĩnh cả tin, sự lo lắng khôn cùng, sự hụt hẫng chán chường… (Cơn mơ). Rồi nỗ lực vươn dậy và giật mình nhận ra trong từng ấy tháng ngày thơ là chỗ tựa nương, giấu gửi, có lúc gần như duy nhất. Mấy chục năm sau, hai người gặp lại nhau và giữa họ là tập bản thảo Người bệnh & những cơn bạo bệnh. Duyên do để tôi viết những dòng giới thiệu này, không phải vì Mới mà vì thơ Mới - thơ thiệt, không trang điểm, không vì cái gì khác ngoài sự cất tiếng đắm say hót vang dâu bể đời mình. Thơ dắt dẫn con người từ chỗ có khi đùa chơi đến nỗi đọa đày tiến thoái lưỡng nan. Nguyễn Văn Mới ý thức điều đó nhưng anh Đâu có ngờ đùa mãi đến điêu linh (Bùi Giáng).

(*) Đọc Người bệnh & những cơn bạo bệnh của Nguyễn Văn Mới.

Nguyễn Minh Hùng
(Cadn.com.vn)

CÁC SÁCH KHÁC
Chuyện kể về những đứa con của núi
Khắc họa chân dung nhà báo bằng tiểu thuyết
Giới thiệu nhật ký chiến trường của Dương Thị Xuân Quý
"Một thời Hà Nội hát"
Khắc họa chân dung nhà báo bằng tiểu thuyết
Những nỗi buồn mọc cánh
Nghệ sĩ sáng tạo ra tác phẩm nghệ thuật như thế nào?
Thời thanh xuân đã xa
Chiến tranh trong mắt trẻ thơ
Chúng ta tìm thấy gì sau những tâm hồn đổ nát?
Khám phá và an trú trong thế giới sách văn học
Người thợ mộc và tấm ván thiên - Cuốn tiểu thuyết không thể bỏ qua
Ra mắt tiểu thuyết được ví như ‘Harry Potter’ của Việt Nam
‘Tục ngữ phong dao’: Di sản văn hóa dân gian của dân tộc Việt
Làm sống lại dòng tranh dân gian Kim Hoàng
Bật cúc đêm, thấy khoảng trời xanh lục bát
Bật cúc đêm, thấy khoảng trời xanh lục bát
Ám ảnh những trang viết “Rơi trong chơi vơi” của tác giả An Hạ
“Vua thợ hàn” - xã hội bao cấp, hậu bao cấp qua góc nhìn Lê Thanh Kỳ
Khi đồng tiền trở thành ông hoàng không ngai
Thứ tư, ngày 18/09/2019
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn