GIỚI THIỆU SÁCH
'Mai rồi mưa tạnh trong xuân': Lặng nghe tâm tình ngọt ngào xứ Huế

Thái Kim Lan xa Huế bao lâu để viết nên những dòng chữ thấm đẫm nhớ nhung, chênh chao, tạc dựng nên một Huế của ta, Huế nào phải của ta, đẹp nao lòng của ngày xưa, ngày nay.

Đọc tập tản văn Mai rồi mưa tạnh trong xuân của tác giả Thái Kim Lan, thốt nhiên nghĩ một vùng đất có lẽ đôi khi chỉ vì tồn tại trong ký ức của con người mà có thể trở nên sống động, tràn ngợp hơi thở. Huế là nhân vật chính, từng chút từng chút được chấp lên bằng thứ ngôn ngữ diễm lệ, phập phồng, mênh mang. Đắm chìm trong miền ngôn ngữ của Mai rồi mưa tạnh trong xuân, lại ngẩn ngơ thương, thương cái nét ưu nhã, diễm lệ, thương cái dịu dàng, hoài vọng, và cũng đem lòng ngưỡng vọng, một người đã trầm sâu thế nào trong miền ký ức để viết nên những đẹp đẽ đến chừng ấy.

Thái Kim Lan xa Huế từ năm 1965 sang Đức du học, đem những ký ức gói ghém lại, cất vào nơi sâu thẳm. Những ngày xa nhà đi học, rồi sau này định cư luôn tại Đức, Huế luôn là hình ảnh trở đi trở lại, nhức nhối trong tâm tư của người hữu tình, lại lênh đênh tha phương.

Những bài tản văn của Thái Kim Lan, bài nào cũng đượm mùi vị của ký ức. Huế ở đó là mưa xuân mưa bụi bay đầy trời, là nhanh hoa mai “đêm qua sân trước” mộc mạc, trầm lặng, là món cháo gạo đỏ thanh thanh êm dịu, dòng sông Hương lặng lờ trôi, những buổi chiều gió hát, những buổi đạp xe áo dài trắng e lệ bay... Thái Kim Lan viết Mai rồi mưa tạnh trong xuân lặng lẽ như con tằm ôm kén tơ, từng chút từng chút một rút ra những sợ tơ óng ánh, như máu thịt của mình, cất đặt dịu dàng lên trang giấy, là tự sự ấy, tự sự cùng cố hương, tự sự cùng cố nhân.

Ký ức nhói đau nhất với người tha hương có lẽ chính là hương vị tết nơi quê nhà, nên Thái Kim Lan viết nhiều trang về ngày tết, về hương vị tết Huế, tết của ngày xưa, với những nét đẹp đã trở thành lưu ảnh vĩnh viễn trong tâm trí.

Tâm hồn của người xa quê khi ấy thật đúng là ở nơi này lại nhớ nơi kia, ở Muenchen lòng thắt lại vì nhớ những ngày tết xa vắng, nghe lòng khao khát một cuộc đi về, day dứt tơ lòng, nhưng quyết trở về Huế, thì ngay vừa ra sân bay đã có cảm giác khuyết thiếu, buồn bã, bởi sắp xa nhà, xa con, xa gia đình bên này.

Nỗi lòng của người tha hương có lẽ cũng đều thấu suốt, sẻ chia, bởi lòng nặng nợ quá, nên cứ lênh đênh giữa đi về. Vậy nên trong bài viết Ăn tết nơi mô, Kim Lan viết: “Một nỗi hưu quạnh nào đó xông lên đột ngột lên vào người, mặc cho buổi tái ngộ anh em làm vui lòng không nhỏ, nhưng ngó quanh thật đơn chiếc”. Nhìn căn nhà, những người thân thương cũ là mẹ, là chị giờ đã ở một cõi khác nên lòng chỉ nghe tiếng lạnh. Lại nghe bâng khuâng: “Tết ở Muenchen coi rứa mà e vui hơn con ơi!”.


Món mứt tết ngày xưa mạ thường làm, giờ về lủi thủi một mình nhưng Kim Lan vẫn một mực muốn làm mứt. Cái vị mứt gừng ngày xưa, ngậm vào đường tan trong miệng, vừa ngọt vừa cay, dẫn dụ cả một trời ký ức.Cái nỗi lòng chênh chao của kẻ mến quý gắn bó với cả hai miền đất thật sầu não. Nhưng đã về rồi, hương vị quê nhà dậy nên bao mùi thiết thân, lại đứng dậy bắt đầu cuộc ăn tết, ở nhà, một mình.

Tiếng chuông chùa Phước Điền rung lên từng hồi báo hiệu thời khắc giao thừa, khi mâm cơm cúng tổ tiên đã xong, lòng bồi hồi xao xuyến, nhưng tiếng chuông chùa ấy, vào giây phút hiện tại, “tôi đang lắng nghe nơi đây, bây giờ, với tâm an bình, phúc lạc”.

Trở về nhà ăn tết, cảm giác cô quạnh nhung nhớ, nhưng cô Kim Lan bảo, ăn tết là phải vui. Cô thong dong đạp xe quanh thành phố, đạp xê lên chùa, ra hồ Tịnh Tâm, nghe từng giọt mưa xuân níu lại trên vai áo dài, rồi ăn bữa cơm tết ăn với dưa cải chấm xì dầu, thế mà vui. Hiện tại dẫu thưa vắng người, dẫu cô quạnh, đổi thay, bởi vì nỗi tâm tư bền chặt với mảnh đất Huế mà vẫn thật ấm áp, vui tươi.


Tâm tư yêu da diết đến chừng ấy, Kim Lan viết thêm Mai rồi mưa tạnh trong xuân, để tự mình “đi vào mê lộ dĩ vãng, tìm từng dấu vết mưa bụi vương trên mắt, trên tóc trên vai”, “cảm giác như mình đang mộng du, chân không chấm đất, người như say phiêu diêu”.

Thủy Nguyệt
(news.zing.vn)

CÁC SÁCH KHÁC
Ứng nghiệm của "Mùa xuân vắng lặng"
Cao Quảng Văn an nhiên trong mạch thơ truyền thống
Bác Hồ, người có nhiều duyên nợ với báo chí
Lòng người cô độc, thế giới bạo tàn của 'một trăm cái bóng'
Yêu thương và những góc tăm tối trong mỗi con người
Kim Liên một thuở: Ký ức rêu phong về Hà Nội từ những khu nhà cũ
Nguyên Hương viết truyện cổ tích về đức Phật
Về cuốn Tiểu thuyết "Tơ Vò" của tác giả Xuân Vũ (Vũ Xuân Bân)
Khi vận mệnh thế giới nằm trong tay những kẻ bất hảo
Bi kịch có thật của cô gái Việt đêm ngủ cùng 2 vợ chồng Trung Quốc
Góc nhìn Đà Lạt xưa và nay
'Người là tháng tư của thế gian' - khúc tình dịu dàng cho thanh xuân
Soi rọi thêm giá trị văn học quốc ngữ Nam Bộ
“Thánh Tông dị thảo” và những bài học cho hôm nay
Cuốn sách để đời của một đời văn
'Luận anh hùng' cùng Peter Pho
"Pachinko": Thân phận lưu vong
Mở cửa thế giới đại dương với “Steve đại ca biển cả”
Phùng Hiệu nặng lòng với biển đảo
Chút nao lòng với "Ký ức chao nghiêng"
Thứ bảy, ngày 21/09/2019
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều t
Robert A Heinlein

Đừng âu sầu khi nói lời tạm biệt, lời tạm biệt là cần thiết trước khi ta có thể gặp lại nhau, và gặp lại nhau, cho dù sau khoảng thời gian ngắn ngủi hay sau cả một đời, là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những người bạn hữu.
Richard Bach

Một người bạn cũng giống như ngôi sao bắc đẩu, bạn trông vào họ khi bạn lạc đường.
Khuyết danh

Tình yêu không không phải toàn bộ đều là cơn mê sảng, nhưng nó có rất nhiều điểm giống.
Thomas Carlyle

Thành công trong tình yêu không phụ thuộc nhiều vào việc tìm được người có thể làm bạn hạnh phúc bằng việc trốn thoát vô số người có thể làm bạn khổ sở.
Khuyết danh

Cũng như thung lũng cho ngọn núi chiều cao, khổ đau cho lạc thú ý nghĩa; cũng như mạch nước là nguồn của suối, nghịch cảnh sâu sắc có thể là châu báu.
William Arthur Ward

Sự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng trống
Pam Brown

Hãy yêu tôi khi tôi ít xứng đáng với tình yêu ấy nhất, Bởi đó là lúc tôi thực sự cần nó.
Tục ngữ Thụy Điển

Đừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất mát.
Khuyết danh

Đôi lúc cũng cần thiết dừng chân trong cuộc hành trình theo đuổi hạnh phúc, và chỉ đơn giản là cảm thấy hạnh phúc.
Guillaume Apollinaire

Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, Hôm nay, Và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Groucho Marx

Khi một cây sồi đổ, cả khu rừng vang vọng tiếng đổ của nó, nhưng hàng trăm hạt sồi được cơn gió thoảng qua lặng lẽ gieo.
Thomas Carlyle

Thứ duy nhất có thể cứu được thế giới là phục hồi nhận thức của thế giới. Đó là công việc của thi ca.
Allen Ginsberg

Tình yêu là trạng thái mà khi đó hạnh phúc của một người khác trở nên cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của bạn.
Robert A Heinlein

Với những kẻ độc ác, mọi thứ đều là cái cớ.
Voltaire

Giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử trên Internet : Số 11/GP - BC Do Bộ thông tin và truyền thông , Cục Báo chí cấp ngày 10 tháng 01 năm 2008.
- Địa chỉ: K54/10 - Ông Ích Khiêm, Thành phố Đà Nẵng
- Điện thoại : 0511-3821434 - Fax: 0511-3519300,
- Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hương
- Email: lhvhntdanang@gmail.com - Website: vannghedanang.org.vn