Chiều chỉ mình tôi biết- Thơ Ngân Vịnh
01.05.2015
Ngõ tre rét ngọt chiều nay
Không ai chờ đợi - mưa bay tôi về
Nghe ngờm ngợp gió bờ đê
Lõm vai mờ khói làng quê nhạt ngày

Mùa đông cây khẳng khiu cây
Kiếm tìm hơi ấm bàn tay kiếm tìm
Giậu nghiêng có thể nào tin
Trời ơi! Sao lá bìm bìm vẫn xanh?
Mặt sân nhà rỗ giọt gianh
Lối xưa cổng đất như dành cho tôi
Cuộc đời tóc đã bạc rồi
Mà nghe vài trái sung rơi cũng buồn
Dường như trong bảng lảng sương
Nửa vầng trăng ở trên khuôn mặt mình
Ngày đi, ngày đến lặng thinh
Buộc tôi vào những bóng hình không đâu.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Đóa hoa không gai và con cừu không rọ mõm – Truyện ngắn Quế HươngHương cỏ làng xa – Thơ Trương Văn NgọcEm đánh rơi nỗi nhớ bên dòng Đak Bla – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Thèm làm ngọn gió tự do - Thơ Phan HoàngNgày rỗng – Thơ Đinh Thị Như ThúyNhững mùi hương băng qua thời gian – Thơ Ngọc ThanhMưa rào đầu hạ - Đỗ Kim CuôngNgồi với cơn mưa – Thơ Mai Hữu PhướcLễ mừng lúa mới của người Katu - Đỗ Thanh TânTrương Đăng Dung từ đời sống qua khoa học đến nghệ thuật – Nguyễn Thanh Tuấn