Chiều chỉ mình tôi biết- Thơ Ngân Vịnh
01.05.2015
Ngõ tre rét ngọt chiều nay
Không ai chờ đợi - mưa bay tôi về
Nghe ngờm ngợp gió bờ đê
Lõm vai mờ khói làng quê nhạt ngày

Mùa đông cây khẳng khiu cây
Kiếm tìm hơi ấm bàn tay kiếm tìm
Giậu nghiêng có thể nào tin
Trời ơi! Sao lá bìm bìm vẫn xanh?
Mặt sân nhà rỗ giọt gianh
Lối xưa cổng đất như dành cho tôi
Cuộc đời tóc đã bạc rồi
Mà nghe vài trái sung rơi cũng buồn
Dường như trong bảng lảng sương
Nửa vầng trăng ở trên khuôn mặt mình
Ngày đi, ngày đến lặng thinh
Buộc tôi vào những bóng hình không đâu.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Tháng mười hai – Thơ Bùi Công MinhNgựa giả, ngựa thật - Mai Hữu PhướcViết trong đêm khó ngủ - Thơ Tôn Nữ Ngọc HoaSự phẫn nộ của lương tri - Bùi Công MinhThưa đất nghìn năm – Thơ Nguyễn Nhã TiênDăm ba hạnh phúc ngắn – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoẢo ảnh - Nguyễn Văn TámĐÀ NẴNG - Điểm sáng trên bản đồ du lịch Đông Nam Á - Trần Trung Sángtương tư - Lê Kim ThượngBảo tồn làng nghề nước mắm Nam Ô - Đà Nẵng - Đinh Thị Trang