Chiều hoa sen – Thơ Đức Quang
11.11.2016
Hoa đung đưa trong lời ru của gió
Bạn ân tình những lá non xanh
Đừng vội tàn mùa thu đến nhanh
Những lứa đôi đang nở.
Sao chỉ riêng mình ta thẩm nhớ
Đâu bùn non, rơm rạ, quê hương...

Sao chiều nay ta và hoa vấn vương
Những ký ức miền quê lặn lội.
Ta và hoa hình như có lỗi
Sao quẩn quanh ở chốn không người.
Đ.Q
Có thể bạn quan tâm
Chạm - Thi NhungCầu vồng bảy sắc – Truyện ngắn Phan Thị Thu LoanGò Nổi – Thơ Nguyễn Hoàng SaNghề biển của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao, tục ngữ về lao động - Huỳnh Thạch HàCó một chiều Vũng Rô – Thơ Lê Anh DũngBiển Đông - Biển của hòa bình - Bùi Văn TiếngTháng sáu - Thơ Đinh Thị Như ThúyTiếng gọi ban mai – Thơ Thuận TìnhGiấc mơ tôi - Ngân VịnhTừ núi Bài Thơ đến non thiêng Yên Tử - Tùy bút Nguyễn Nhã Tiên