Chênh vênh - Thơ TÓC NGUYỆT
27.09.2012
Em bỏ quên đồi cát
vết rong rêu phiêu bồng
em bỏ quên dòng sông
ngậm ngùi nghe gió hát

Em giấu trong hạt cát
chút mặn biển mênh mông
thương vào long đong
dã tràng khô mắt cát
Em giấu vào trùng dương
tình đan từng lớp sóng
đứng bên đời chiếc bóng
ngột ngạt ngày triều lên
Em giấu cả mùa thu
chim ho khan trong lá
ve khản lời mùa hạ
em trốn vào câu ru
Gió thổi về xa khuất
xao xác trái tim buồn
ngầm ẩn sâu xa nhất
vô tình nhen chênh vênh.
T.N
Tạp chí Non Nước số 176
Có thể bạn quan tâm
Người săn côn trùng - Truyện ngắn Tống Ngọc HânVua Thủy Tề là con rể làng tớ - Truyện Trần Đức TiếnNguồn cảm hứng bất tận trong sáng tác văn học nghệ thuật Việt Nam - Phương MaiChiếc bóng sau một cơn mưa - Thơ Đỗ Tấn ĐạtTuyết - Bùi Công Minh Giữa mùa nắng vàng - Nguyễn Đức Sơn Thuở Ấy – Thơ Mai Hữu Phước Tập thơ Ngược dòng thời gian - Tiếng nói từ trái tim về tình yêu và thân phận con người - Trần Mai HườngTín ngưỡng thờ cúng cô hồn của cư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàTháng bảy nào - Phan Đình Minh