Ngọn đèn mẹ - Thơ Lê Anh Dũng
30.08.2017
Hai mươi mốt năm chong ngọn đèn dầu
Chong mắt chong đêm mẹ ngồi canh gác
Làng Hồng Phước ngọn đèn không tắt
Những căn hầm trong lòng đất rung lên
Mẹ như ngọn đèn không tuổi không tên
Thắp đỏ - an toàn, tối đen - có địch
Nơi chốn đi về đặc công, du kích...
Ấp áp bồi hổi lòng mẹ, lòng dân

Giờ ít ai dùng ngọn đèn thời chiến tranh
Gian nhỏ bảo tàng, góc nhà truyền thống
Ai khêu lên một thời vinh quang?
Ai nhen lên thời hào hùng bi tráng?
Ngọn đèn mẹ hắt lên vầng sáng
Trong miệt mài thầm lặng thời gian.
L.A.D
Có thể bạn quan tâm
Nỗi nhớ - Thơ Nguyễn Văn TámSông không tên - Truyện ngắn Phạm Thị Hải DươngChân sóng - Đỗ Hàn Trường ca: “Ngụ ngôn của người đãng trí” (trích) – Ngô KhaMẹ tôi - Thơ Lê Huy HạnhGặp mưa biển ở Chu Lai – Thơ Ngân VịnhTôi với tôi xung khắc - Thơ Thanh QuếCẩm Lệ - Thơ Lê Anh DũngGiấc hồng - Nguyễn Nho Thùy DươngTướng về làng – Thơ Lê Anh Dũng