Đêm qua chớp bể...(*) – Thơ Đinh Thị Như Thúy
24.07.2018
…
Nắng rất trong
Nước sông trôi xuôi mang màu đục
Đêm qua
Mưa
ở trên nguồn

Buổi sáng lắc chiếc chuông
Treo trước hàng hiên nhỏ
Chợt muốn khóc òa
một nơi không ai biết
Bởi đã tự biến thành đá tảng
Nhốt ý nhĩ vào sâu trong thớ thịt đen
Chỉ còn lời nhớ thương trần trụi
Và thì thầm
Với chính mình hằng đêm
Đ.T.N.T
(*)Ca dao
Có thể bạn quan tâm
Tôi về xóm Láng của tôi – Thơ Nguyễn Văn TámDân làng biển - Đào Đức TuấnMột ngày khó quên - Truyện Phan Mai Thục NgânĐiệp khúc – Thơ Đinh Thị Như ThúyCổ Mân - Thơ Huỳnh Trương PhátGiữa trơ trụi - Bùi Công MinhDư dật bất an - Tản văn Phạm Thị Hải DươngTản văn Phạm Thị Ngọc ThanhTín ngưỡng thờ cúng cô hồn của cư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàTrên máy bay viết cho cháu nội - Bùi Công Minh