Đưa người – Thơ Ngân Vịnh
21.03.2019
Đưa người mà lại không đưa
Nhớ thương xa lắc ngày xưa nghe gần
lại mùa hoa cải vàng sân
phù sa lấm láp bưóc chân quản gì
Đưa người mà người không đi
Còn chi sông rộng, còn chi tháng ngày
ngả nào rủi, ngả nào may
con đò vẫn nhánh sông gầy thả neo

Đưa người chẳng có người theo
Bông lau phờ phạc dặm đèo chia đôi
ngoảnh sau ngoảnh trước mình tôi
vầng trăng chưa mọc chỗ ngồi mù sương.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Cửa sau thành phố - Truyện Trần Nhã ThụyBóng tối/máu/ ánh sáng (elegy to..) - Thơ Trần Phương KỳTrên thảo nguyên xa thẳm - Truyện ngắn Trần Thị Tú NgọcNhững đóa hồng lặng lẽ - Ghi chép của Minh ThủyBiển trắng - Nguyễn Văn TámNhững ngọn gió khuya – Thơ Thanh QuếSơn Trà 360 độ - Huỳnh Viết TưĐà Lạt - Thơ Trần Hữu DũngĐà Nẵng Đà Nẵng – Tạp bút Văn Công HùngThơ về biển đảo - Lê Anh Phong