Đưa người – Thơ Ngân Vịnh
21.03.2019
Đưa người mà lại không đưa
Nhớ thương xa lắc ngày xưa nghe gần
lại mùa hoa cải vàng sân
phù sa lấm láp bưóc chân quản gì
Đưa người mà người không đi
Còn chi sông rộng, còn chi tháng ngày
ngả nào rủi, ngả nào may
con đò vẫn nhánh sông gầy thả neo

Đưa người chẳng có người theo
Bông lau phờ phạc dặm đèo chia đôi
ngoảnh sau ngoảnh trước mình tôi
vầng trăng chưa mọc chỗ ngồi mù sương.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Sông vẫn chảy trong tôi – Huỳnh Viết TưÔng lão, tôi và đứa trẻ - Tuyết DiệuNợ - Thơ Huy NgữNgười đàn bà không sinh ra ở làng Ngát - Truyện ngắn Lam PhươngViên gạch người Chăm – Thơ Nguyễn Văn TámVới con tầu mắc cạn - Đinh Thị Như ThúyLời Nguyền Chiến Binh - Truyện ngắn Vũ Trường GiangTiền lì xì của các vì sao - Truyện ngắn của Mạc CanSự phẫn nộ của lương tri - Bùi Công MinhĐêm trong rừng quế - Truyện ngắn của Thái Bá Lợi