Đưa người – Thơ Ngân Vịnh
21.03.2019
Đưa người mà lại không đưa
Nhớ thương xa lắc ngày xưa nghe gần
lại mùa hoa cải vàng sân
phù sa lấm láp bưóc chân quản gì
Đưa người mà người không đi
Còn chi sông rộng, còn chi tháng ngày
ngả nào rủi, ngả nào may
con đò vẫn nhánh sông gầy thả neo
Đưa người chẳng có người theo
Bông lau phờ phạc dặm đèo chia đôi
ngoảnh sau ngoảnh trước mình tôi
vầng trăng chưa mọc chỗ ngồi mù sương.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Không phải ai cũng có thể tồn tại sau khi rơi xuống - Đinh Thị Như ThúyChưa bao giờ ta đến được giấc mơ của nhau - Thơ Đinh Thị Như Thúy Ký ức - Truyện Võ Lê Thục NhànHương thảo – Thơ Bùi Công MinhXa xăm giọng hát – Thơ Bùi Công MinhĐiều còn lại – Thơ Bùi Mỹ HồngChuyện hai người bạn nghiện thuốc lá-Truyện ngắn của Lưu Trùng DươngTuyết - Bùi Công Minh thời gian rơi… - Thơ Nghi ThảoBóng một người - Thơ Ngân Vịnh