Đưa người – Thơ Ngân Vịnh
21.03.2019
Đưa người mà lại không đưa
Nhớ thương xa lắc ngày xưa nghe gần
lại mùa hoa cải vàng sân
phù sa lấm láp bưóc chân quản gì
Đưa người mà người không đi
Còn chi sông rộng, còn chi tháng ngày
ngả nào rủi, ngả nào may
con đò vẫn nhánh sông gầy thả neo

Đưa người chẳng có người theo
Bông lau phờ phạc dặm đèo chia đôi
ngoảnh sau ngoảnh trước mình tôi
vầng trăng chưa mọc chỗ ngồi mù sương.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Tiếng chuông chiều-Truyện ngắn Trí ThanhÁo vàng mùa thu – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoXuống tàu – Thơ Thanh QuếGiữa mùa nắng vàng - Nguyễn Đức SơnLụa – Truyện Trần Văn Chiếc phao cứu sinh – Truyện ngắn Trần Thùy MaiChúng tôi làm báo văn nghệ giải phóng Trung Trung bộ - Đông San VĩTrở lại đoạn kết Truyện Kiều - Nguyễn Minh HùngHồn biển – Thơ Nguyễn Văn TámKiếp bướm _ Nguyễn Hoàng Sa