Giữa trơ trụi - Bùi Công Minh
11.09.2014
...
Cái kiêu hãnh của sự trơ trụi
Không còn gì để mất
Tự do tuyệt đối
Một cành khô đối thoại với bầu trời
...
Cái kiêu hãnh của sự trơ trụi
Không còn gì để mất
Tự do tuyệt đối
Một cành khô đối thoại với bầu trời
...

Những cành khô run rẩy cứ vút lên như thế
Trong đêm đen
Giữa bầu trời.
Cái kiêu hãnh của sự trơ trụi
Không còn gì để mất
Tự do tuyệt đối
Một cành khô đối thoại với bầu trời
Đối thoại với tuyết băng
Cả Mùa Đông dài…
Cái sang trọng của sự trơ trụi
Không trang sức bởi những sắc màu
Không vướng bận bởi những lá hoa quấn quýt
Chỉ có thế thôi. Thực chất
Thậm chí nhựa cây không kịp chuyển lên cành
Ngày ngày tuyết rơi trắng xóa
Những cành khô bỗng trở nên huy hoàng
Trong vũ trụ rực lên màu tinh khiết
Mùa Xuân chếnh choáng sắp sang.
Flushing, ngày đông giá, 12-2013
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Trước biến – Thơ Nguyễn Ngọc HàPhía cuối chân mây – Thơ Nguyễn Hoàng SaVới con tầu mắc cạn – Thơ Đinh Thị Như ThúyThắp mặt trời Xuân - Minh ĐanVườn trúc – Nguyễn Linh KhiếuNói chuyện làm người – Thơ Nguyễn Văn TámThơ Vạn LộcMỹ thuật Đà Nẵng tiếp nối thế hệ - Hồ Đình Nam KhaTuyến đường sắt Đà Nẵng - Hội An trong lịch sử - Vũ Hoài An Nắng cũ- Thơ Trương Thị Bích Mỵ