Ngõ quê – Thơ Khê Giang
11.06.2017
Có một ngày
ngõ rẽ qua nhà
mẹ rào kín lối
hàng chè tàu xanh xao bên bờ đợi
khoảnh đất sau nhà cỏ phủ dấu chân quen.

Những chiều
lối về
mưa
không em
hoa cau rụng
trắng đau nền gạch vỡ
chùm muống chuổng tím bầm nỗi nhớ
heo may về ngập ngụa bờ ao.
Đã mấy mùa mưa mau
ngõ nhà em rào vẫn kín rào
cau chín rụng chẳng ai buồn nhặt quả
trầu héo úa
mảnh vườn hóa đá
cổ tích ngày nao chỉ có hai người.
Gió thở dài
thương con ngõ mồ côi
xác lá rụng
héo khô ngày tháng cũ,
lối mòn kia mẹ không còn... rào nữa,
nhưng thềm hoang cỏ phủ dấu chân rồi.
K.G
Có thể bạn quan tâm
Tín ngưỡng thờ Ngũ Hành ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangQuảng bá tác phẩm - Vấn đề của Đại hội lần thứ IX Liên hiệp các Hội Văn học - Nghệ thuật thành phố - Bùi Văn TiếngNẻo về - Thơ Nguyễn Hoàng SaSân khấu – Thơ Nguyễn Đông NhậtNgân sáo trúc ngàn năm...Thơ của Lê Huy HạnhGiàn mướp đắng - Mỹ AnThương nhớ khói lam chiều – Thơ Thư YênHạ cuối – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Cánh tem xuân – Truyện ngắn Lê Mai LanVăn hóa-văn nghệ dân gian trong đời sống đô thị đương đại – Bùi Văn Tiếng