Như áng mây bay – Thơ Thùy Dương
09.01.2018
Một thời tóc xỏa bờ vai
chưa hong sợi nắng đã cài sương thu
là mây trắng bay phiêu du
ngang qua cửa sổ ngục tù tim anh
làm sao níu được mắt xanh
giữa dòng bể biết mong manh sóng người

đò em chở nắng về khơi
câu thơ đốt cháy nụ cười duyên ai
mái chèo lịm giữa đêm dài
con sông buồn chảy chia hai nhánh sầu
trăng tàn nghiêng bóng bờ dâu
áo thương gửi lại qua cầu gió bay...
T.D
Có thể bạn quan tâm
Thả thơ tôi vào sông Serepók – Thơ Bùi Nhị LêMắt bão - Nguyễn Trường ThọThu đam mê – Thơ Thuận TìnhNgày Mới Yêu - Thơ của Bùi Kim Anh Những “ nghệ sĩ thổ mộ” Hội An - Nguyễn Nhã TiênChim ngụ cư cửa rừng Cây Mít - Truyện ngắn Nguyễn ThanhBản hợp đồng tình yêu quá hạn - Nguyễn Nho Thùy DươngTổ quốc tôi ba nghìn cây số biển - Nguyễn Ngọc PhúDòng xưa chuyện kể - Tường LinhNén lại – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào