Nón bài thơ tặng mẹ - Hồng Thiện
03.08.2016
Mẹ thường quen đội nón mê
quai buộc dây chuối đi về đồng xa
quanh năm chẳng biết lụa là
áo tơi một mảnh sương sa cuối làng
con thầm: con lớn, con sang
nón bài thơ Huế, sẽ mang tặng Người
và vuông áo tím một đôi
bù xưa, mẹ thiệt một thời làm dâu.

quanh quanh chưa bạc mái đầu,
con chưa kịp lớn đã rầu... mẹ ơi!
vẫn nón mê, vẫn áo tơi
vẫn thương con, vẫn... mà trời bắt đi
K.H.T
Có thể bạn quan tâm
Cõi riêng nhạc Trịnh – Thơ Võ Duy HòaNghĩ về Phan Tứ - Thơ Bùi Công MinhNhư là cổ tích – Truyện Bùi Hải LyXuống tàu – Thơ Thanh QuếVòng tay theo nắng – Thơ Hà Duy Phương Phố đêm – Thơ Nguyễn Hoàng SaMột mình – Thơ Tôn Nữ Ngọc HoaBên ngoài cánh đồng – Thơ Nguyễn Nho KhiêmPhấn mây - Truyện ngắn Lê Quang TrạngMười năm - Thơ Đinh Thị Như Thúy