Nón bài thơ tặng mẹ - Hồng Thiện
03.08.2016
Mẹ thường quen đội nón mê
quai buộc dây chuối đi về đồng xa
quanh năm chẳng biết lụa là
áo tơi một mảnh sương sa cuối làng
con thầm: con lớn, con sang
nón bài thơ Huế, sẽ mang tặng Người
và vuông áo tím một đôi
bù xưa, mẹ thiệt một thời làm dâu.
quanh quanh chưa bạc mái đầu,
con chưa kịp lớn đã rầu... mẹ ơi!
vẫn nón mê, vẫn áo tơi
vẫn thương con, vẫn... mà trời bắt đi
K.H.T
Có thể bạn quan tâm
Nhà thơ Nguyễn Kim Huy Từ núi Bài Thơ đến non thiêng Yên Tử - Tùy bút Nguyễn Nhã Tiên Trăng bến Giằng – Thơ Nguyễn Văn TámCon trâu cụt sừng - Truyện ngắn của Nguyễn Phúc Liêm Những âm thanh bên bờ sông lấp - Nguyễn Nhã TiênHọc sinh học giỏi môn văn và học sinh có khiếu sáng tác văn chương - Bùi Văn TiếngThắp mặt trời Xuân - Minh ĐanVề “hô” các làn điệu trong trò chơi bài chòi và kịch hát bài chòi - Trương Đình Quang Du Miền Hải Vân Quan - Nguyễn Nho Thùy DươngAnh về xanh cùng hoa lá - Thơ Võ Kim Ngân