Ngỡ – Thơ Hoàng Hoa
14.08.2017
Ngỡ rằng ta đã gặp ta
Bao nhiêu năm đợi, bôn ba mặt đời
Ngỡ rằng xuân đã gọi mời
Mãi tung vó ngựa đất trời ngã nghiêng
Ngỡ rằng một cõi tình riêng
Xôn xao ngày tháng chung chiêng mắt cười

Ngỡ rằng ta đã có người
Rót lời thơ xuống bên đời quạnh hiu
Tình ta gói cả trong chiều
Nào em có nhận chắt chiu giữ giùm?
Bỗng dưng ta bước đường cùng
Em – con nhạn biển – mịt mùng chân mây.
H.H
Có thể bạn quan tâm
Cậu bé của MưaĐêm hợp hôn làng quê – Thơ Ngân VịnhKhi ta biết có nhau ; Vô thường - Như NgọcTrải lòng – Thơ Thanh YênChiêm bao đất - Truyện ngắn Lê Quang TrạngTiếng hát trái tim - Thơ Bùi Công MinhTín ngưỡng Thiên Hậu của người Hoa ở Đà Nẵng - Vũ Hoài An Tháng bảy vào ngâu – Thơ Thư YênKhai thác tiềm năng du lịch quận Liên Chiểu thành phố Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàTơ trời – Thơ Nguyễn Hoàng Sa