Ngỡ – Thơ Hoàng Hoa
14.08.2017
Ngỡ rằng ta đã gặp ta
Bao nhiêu năm đợi, bôn ba mặt đời
Ngỡ rằng xuân đã gọi mời
Mãi tung vó ngựa đất trời ngã nghiêng
Ngỡ rằng một cõi tình riêng
Xôn xao ngày tháng chung chiêng mắt cười

Ngỡ rằng ta đã có người
Rót lời thơ xuống bên đời quạnh hiu
Tình ta gói cả trong chiều
Nào em có nhận chắt chiu giữ giùm?
Bỗng dưng ta bước đường cùng
Em – con nhạn biển – mịt mùng chân mây.
H.H
Có thể bạn quan tâm
Đang già đi nỗi đau khát sống – Thơ Đinh Thị Như Thúy Khói hoàng hôn - Truyện ngắn Tống Phú SaBên kia thinh lặng - Phương UyÁo trắng về đâu?- Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngTrăng bến Giằng – Thơ Nguyễn Văn TámHuyền thoại buổi chiều xanh – Thơ Phan Bùi Bảo ThiLạc bước - Vũ Tuyết MâySông vẫn chảy trong tôi – Huỳnh Viết TưThơ Huỳnh Minh TâmGửi người làm bảo tàng Cội Nguồn - Thơ Bùi Công Minh